TÔI ĐÃ LẶNG ĐI KHI ĐỌC BÀI BÁO NÀY

By Nguyễn Thúy Quỳnh

1 cậu bé Nhật đã dạy tôi cách làm người


“Một câu chuyện cảm động về cậu bé 9 tuổi ở Nhật đã dạy cho tôi bài học làm người trong lúc khốn khó nhất".

Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó phân phát thực phẩm cho những người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một em nhỏ chừng 9 tuổi trên người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà em lại xếp hàng cuối cùng tôi sợ đến lượt của em thì chắc chẳng còn thức ăn nên mới lại hỏi thăm.

Em kể khi đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến cha của em làm việc gần đó đã chạy đến trường từ ban công lầu 3 của trường em nhìn thấy chiếc xe và cha bị nước cuốn trôi nhiều khả năng đã chết.

Hỏi mẹ đâu em nói nhà em nằm ngay bờ biển mẹ và em em chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe hỏi đến thân nhân.

 

alt
Một em nhỏ chờ lấy nước sôi để ăn mì.
Nhìn thấy em nhỏ lạnh tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người em nhỏ. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài tôi nhặt lên đưa cho em và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn khẩu phần của chú đó chú ăn rồi con ăn đi cho đỡ đói". Cậu bé nhận túi lương khô của tôi khom người cảm ơn. Tôi tưởng em sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải cậu bé ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.

Ngạc nhiên vô cùng tôi hỏi tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Cậu bé trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".

Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác khóc để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh. Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại.

Đất nước này đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu. 

(Theo lemac@yahoo.com nguồn: Dân trí)

More...

Bài rất nên đọc: Từ sân bay Sendai đến nồi lẩu đám cưới ở Việt Nam

By Nguyễn Thúy Quỳnh

Từ sân bay Sendai đến nồi lẩu đám cưới ở Việt Nam

 

 Nguyễn Huy Cường


 Sự kiện một tổng thống tận châu Phi tham nhũng bị dân đòi lật đổ cũng lan tỏa thành mối quan tâm chung của nhân loại. Vài công dân bị cướp biển bắt giữ cũng được hàng tỷ người biết đến. Đó là tính toàn cầu hóa của thời nay.

 

alt

Sân bay Sendai một trong những trung tâm của trận động đất tại Nhật Bản. Nguồn: theo CNN

Bởi lẽ trên vụ thảm họa ở Nhật Bản cho đến giờ thực chất không còn là “việc riêng” của người Nhật nữa. Nó sẽ là hiện tượng lớn nhất nhì của thời đương đại và trở thành nhân tố điều chỉnh lại nền kinh tế thế giới cùng hàng loạt vấn đề vĩ mô khác như cứu nạn điện hạt nhân chi tiêu ngân sách quốc gia quốc phòng kỹ năng quản lý nhà nước…

Bài viết này chỉ bàn đến một việc nhỏ rất nhỏ là sự liên quan giữa hình ảnh ở sân bay Sendai với nồi lẩu trong đám cưới ở đô thị Việt Nam.

Có vẻ như không có gì ràng buộc liên hệ với nhau giữa hai sự kiện này nhưng thực ra là có.

Những nhà quan sát độ thăng tiến xã hội nhìn vào các sinh hoạt xã hội ở Việt Nam có lẽ dễ thống nhất một vài nhìn nhận: Việt Nam đang phát triển rất nhanh. Nhìn ngay vào sắc màu đời sống vào sự hưởng thụ của người dân thôi thì thấy những đổi thay kỳ vĩ đã xảy ra mươi năm nay.

Đã có những cây cảnh được mua bán trị giá nhiều tỷ đồng.

Đã có những cái ô tô du lịch vài chục tỷ đồng máy có công suất lớn gấp hai cái xe tải 3 5 tấn chạy trên đường trong khi đại đa số đường lộ ở Việt Nam chỉ cho chạy tối đa 80 km/h.

Đã có những thanh niên xài túi xách tay trị giá cả ngàn USD.

Đã có những tô phở giá trị thực không hơn tô phở bán ở một quận khác cách đó 3km nhưng giá của nó bằng tiền ăn một ngày của một gia đình nông thôn.

Đã có những ca sĩ mặc bộ đồ giá trị bằng gia sản của một hộ nông dân.

Một bàn cỗ cưới ở Sài Gòn trị giá lối hai triệu bạc.

Có nhiều cách để giải thích kiểu chi xài lớn như vậy. Và cách giải thích dễ nhất là người ta có tiền thì người ta mua người ta dùng kể cả mua máy bay du thuyền cũng không sao!

Còn kiểu giải thích khác nữa là: một quốc gia có những công dân chi xài như vậy là tín hiệu của một quốc gia phát triển thịnh vượng…

Những cách giải thích này không sai.

Có điều bên cạnh cách nghĩ đó có thể còn vài góc nhìn khác nữa.

Thứ nhất kiểu chi tiêu đó không phải thang bậc cao nhất của văn hóa tiêu dùng


Tôi có nhiều bạn hữu là người Mỹ Nhật. Trong số này nhiều người giàu hơn nhóm “đại công dân” của ta nhưng họ không dùng xe cực sang như ta. Theo một thống kê người Nhật người Hàn Quốc dùng phổ biến nhất là dòng xe thương mại trị giá dưới 20.000 USD. Ở Ý thấp hơn họ rất chuộng loại xe siêu nhỏ tiện dụng như Vios hay Matiz bên ta giá chỉ vài ngàn USD.

alt

Ở Hà Nội và vùng phụ cận lại có một hình ảnh đáng lưu tâm là người ta rất thích uống rượu Vodka của Nga kể cả khi chai rượu chừng 50ml này giá bằng 3 lít rượu rất ngon tại địa phương. Trong khi đó người Nga chính cống sang du lịch học tập và làm doanh thương ở Hà Nội lại rất thích uống rượu… “quốc lủi” rượu Lúa mới của  Việt Nam!

Trong những hình ảnh này xin gửi một lời bình nhỏ: người ta dùng cái xe tầm thấp nhưng đủ các tiêu chuẩn an sinh người ta uống rượu Lúa mới hay Làng Vân của Việt Nam không hẳn họ dốt hơn mình nghèo hơn mình mà tại đó một sự sành điệu bộc lộ.

Cái xe dù sang mấy cũng chỉ là phương tiện di chuyển nó luôn bị cũ đi bởi va đập thời gian và luôn lạc hậu về công nghệ nhiều khi chỉ nửa năm sau đã lạc hậu nên cho dù có tân tiến nhiều độ “oai” có đắt mấy đi nữa cũng sẽ phải thải loại nay mai. Khi ấy người “ôm sô” xe đắt sẽ chịu nhiều thiệt thòi hơn người dùng xe bình dân.

Hội chứng “nhà quê ra tỉnh”


Trong những động cơ chi xài lớn diện “tiêu cho hết tiền” kẻo không biết để đâu cũng có nhưng không nhiều.

Một tỷ lệ không nhỏ có người “chơi để biết” hay “chơi để có mặt ở đẳng cấp cao” khá nhiều.

Tại đây cho dù đang làm chủ một tài khoản vài trăm tỷ hay vài cái xe giá trị cả chục tỷ anh vẫn dễ dàng bộc lộ cái mã vạch “nhà quê ra tỉnh” ấy.

Có nhiều cách để phô diễn “sức mạnh” của mình đó là bộc lộ nền tảng trí tuệ khả năng điều chỉnh cuộc sống sự hợp lý trong chi tiêu tạo tiềm năng phát triển nghĩ đến lợi ích cộng đồng. Đó mới là nền tảng là cái “chuẩn” của người thực sự sành điệu!

Nhìn trang quảng cáo mua bán ô tô trên báo Tuổi trẻ TP.HCM suy ra nhiều điều: dạng bán xe với dòng ghi vụ bán chiếc xe bạc tỷ nêu vài tính năng tốt cuối cùng khóa lại một dòng “bán hoặc đổi xe ít tiền hơn”. Điều đó là con dấu rất rõ đóng vào loại tâm lý “nhà quê ra tỉnh” “chơi cho biết” “chơi vì sành điệu” nói trên để rồi sau đó tỉnh ra nhiều điều trong đó có điều khó chịu nhất thường xảy ra là mở cổng tiếp anh bưu tá đưa các tờ giấy báo trễ hẹn nộp lãi tại các ngân hàng.

Đó là góc nhìn nhỏ vào những cá thể.

Còn những hình ảnh vĩ mô khác thiết nghĩ đây cũng là dịp để có cú “giật mình chiến lược” từ sau thảm họa ở Nhật Bản: ở Việt Nam hiện nay không thiếu những trụ sở công thự cấp… phường to lớn hơn dinh vua Bảo Đại và cũng rất nhiều trụ sở UBND huyện lộng lẫy hơn dinh Thống Nhất ở TP.HCM trong khi thần dân vùng đó nhiều khi chỉ vì thiếu một cây cầu nhỏ mà các em thơ đi học phải vòng thêm 3 4 cây số!

Trở lại chuyện nồi lẩu trong đám cưới


Những ai đi dự đám cưới dự tiệc thường xuyên ở Hà Nội TP.HCM đều dễ nhận thấy khi người ta dọn ra nồi lẩu cực ngon thơm tho là lúc thực khách đã nhốn nháo ra về hoặc có ngồi lại cũng khó mà “nhồi” được thêm nữa.
Và nồi lẩu hải sản mà nhiều nhà khá giả cũng chỉ dám dùng vào dịp “có việc” như gặp mặt liên hoan vui vầy ấy mươi phút nữa sẽ được dọn đi như một thứ đồ thừa!

Trong khi người Nhật cam go với công cuộc khắc phục hậu quả động đất tái thiết đất nước nên chăng nhân dịp này làm những việc nho nhỏ nhưng nhiều ý nghĩa ví như gạch bỏ món lẩu trong menu của một tiệc cưới khi đặt hàng để giá thành bàn tiệc thụt xuống dù chỉ trăm bạc. Nguồn chi cho chủ sự có thể chỉ giảm khoảng triệu bạc nhưng ý nghĩa lớn nhất là để tránh cho chúng ta khỏi đẳng cấp chỉ là anh “nhà quê ra tỉnh” tránh phải trút bỏ một giá trị đích thực vào thùng rác tránh bị thiên hạ hoặc chính ta hiểu lầm ta: “hình như” ta đã giàu có phồn vinh lắm!

Nước ta có hơn 2.000km bờ biển khả năng “tiếp nhận” sóng thần không phải là không có.

Những gì tiết kiệm được từ nồi lẩu cái xe ô tô hay tòa dinh thự siêu lớn hôm nay để chi dùng cho những dịp đó là có lý!

Để có được tâm lý ấy không khó. Nếu quá khó hãy nhìn tấm ảnh nổi tiếng trên đầu bài ở sân bay Sendai nơi hàng trăm xe hơi đủ loại hầu như toàn xe đời mới cùng bốn chiếc máy bay trở thành một đống rác hạng sang để mà suy ngẫm.

 

( Nguồn: http://fnews.vn/thu-gian/thu-gian/tu-san-bay-sendai-den-noi-lau-dam-cuoi-o-viet-nam.fns )

More...

ÔI CON TRAI!

By Nguyễn Thúy Quỳnh

Rất xin lỗi thầy Vũ Nho vì em chúc Tết đáp lễ thầy qua tin nhắn xin lỗi anh Lê Na và anh Vũ Đức Tân vì mấy tháng nay từ ngày sập hệ thống vnweblog em đã bỏ blog và suýt nữa định bỏ hẳn đến tận hôm nay mới trở lại. Nhân ngày của phụ nữ xin chúc sức khỏe hạnh phúc và may mắn đến các phụ nữ mà thầy và hai anh yêu quý.

Xin chúc hạnh phúc cho tất cả chị em làng vnweblog.

Còn đây là hạnh phúc bất ngờ của tôi:

 

ÔI CON TRAI!

 

Chắc vì tổ tiên mình ở Hoa Quả Sơn nên lúc nào mình cũng thích hoa nhất là hoa được tặng Laughing. Ngày lễ tết dịp sinh nhật hoa luôn là thứ làm mình chờ đợi và thích thú hơn bất cứ món quà vật chất nào. Những bó hoa của bạn bè người thân luôn được mình giữ gìn cho đến lúc không thể ngắm được mới thôi.

Vì thế trừ năm đầu tiên mình ôm con khóc thút thít vì “có đến 2 đàn bà con gái trong nhà mà bố chẳng thèm tặng hoa ” còn ông xã lúng túng chẳng biết phải làm gì với một đứa vợ trẻ con còn thì năm nào 8.3 và 20.10 mình cũng được tặng hoa rất ngon lành. Khi không thể ra khỏi nhà được nữa thì ông xã nhờ con gái mua giúp để bố tặng mẹ.

Cũng vì thế từ sau ngày ấy thì những ngày lễ của chị em hầu như mình chỉ còn mỗi bó hoa của công đoàn cơ quan tặng. Nhưng 20.10 năm ngoái chẳng biết vì sao cơ quan lại có “sáng kiến” quy hoa ra phong bì làm mình ấm ức mãi. Giàu nghèo gì mấy bông hoa mà…tước đi của mình một bó hoa duy nhất (tất nhiên là điều này thì chỉ mình mình biết và không thể nói Frown).

Và vì thế hôm nay khi ôm bó hoa của công đoàn cơ quan về nhà (thật may là sáng kiến thực dụng của năm ngoái chỉ được mọi người thực hiện có một lần thôi he he) mình đã cảm động đến nghẹn lời khi con trai chìa ra một bó hoa khá to - mà lúc nhìn thấy ở nhà mình tưởng là anh cu nào đó tặng con gái - và trịnh trọng:“Con tặng mẹ nhân ngày 8.3!”.

 Mình ôm lấy con trai kêu lên: “Ôi cu con đã lớn rồi!”. Cu cậu cũng có vẻ cảm động và khoái chí nữa khi thấy mẹ bất ngờ. Mình còn trêu cu cậu : « Con lớn rồi   tức là mẹ già thật rồi ! »

Con trai 14 tuổi của mẹ ơi mẹ vui lắm ! Cho dù bây giờ ngày nào mẹ cũng vẫn phải ra rả nhắc con từng việc nhỏ để con hoàn thiện hơn. Và nếu ngay ngày mai mẹ biến thành một bà già bảy mươi đổi lại là được nhìn thấy con trưởng thành trước mắt mẹ thì mẹ cũng sẵn sàng!

Cảm ơn nhé người đàn ông của nhà ta!

alt

Ảnh chị Ngọc chụp ông bà ngoại mẹ và cu con ngày Tết vừa rồi.

 

 

More...

THƠ RAXUN GAMZATỐP

By Nguyễn Thúy Quỳnh



TRIỆU LAM CHÂU

  Nhà thơ Raxun Gamzatốp sinh năm 1923 người dân tộc thiểu số Avar nước Cộng hoà tự trị Đaghextan thuộc Liên bang Nga. Ông được tặng danh hiệu nhà thơ nhân dân Liên Xô (1959) Nhà hoạt động xã hội Anh hùng Lao động xã hội chủ nghĩa Liên Xô (1974).Năm 1963 Raxun Gamzatốp đoạt Giải thưởng Lênin về văn học với tập thơ Những ngôi sao trên cao. Bạn đọc Nga say mê phong cách thơ độc đáo của Raxun Gamzatốp phản ánh mảng hiện thực miền núi Đaghextan với một loạt tập thơ và trường ca đặc sắc: Mảnh đất của tôi Tổ quốc của người sơn cước Trái tim tôi trên núi Bên bếp lửa Và trò truyện cùng sao Chuỗi hạt tháng năm Cô sơn nữ Cái giá cuối cùng Trò truyện với người cha Hãy phán xét tôi theo đạo luật của tình yêu Hãy bảo vệ các bà mẹ Hòn đảo của phụ nữ... Đặc biệt là hai tập văn xuôi trữ tình Đaghextan của tôi (đã được dịch sang tiếng Việt) càng thể hiện rực rỡ phong cách sáng tác độc đáo của ông.
  Nét nổi bật nhất trong phong cách thơ Raxun Gamzatốp là sự giản dị giàu chất dân gian nhưng thấm đượm một trí tuệ thâm trầm sâu sắc đôi lúc có pha chút hóm hỉnh rất giàu chất dân dã của miền Đaghextan xứ núi. Nó thể hiện thành công tâm hồn mộc mạc đôn hậu giàu nghĩa khí của người miền núi quê ông cùng những giá trị thăm thẳm của lịch sử và chiều sâu văn hoá của miền Đaghextan xa xôi mà gần gũi với chúng ta.
  Thơ Raxun Gamzatốp là sự giao thoa đẹp đẽ giữa hai nền văn hoá Nga và Đaghextan. Trước kia thơ Raxun Gamzatốp là tiếng ca lạc quan là sự suy ngẫm và trải nghiệm sâu xa về tình yêu cuộc đời về dân tộc thời đại về Tổ quốc lịch sử về tình đoàn kết các dân tộc xây dựng cuộc sống mới trong Liên bang Xô Viết.
  Sau khi Liên bang Xô Viết sụp đổ năm 1991 một nhà thơ giàu ý thức công dân như Raxun Gamzatốp hẳn ông cảm thấy đau đớn vô cùng. Chính vì vậy thơ của ông sáng tác thời kỳ sau này nhuốm một nỗi buồn thế sự rất sâu xa. Mỗi vần thơ của ông chính là máu thịt của ông giữa cuộc đời này.
  Thơ Raxun Gamzatốp đã được dịch sang nhiều ngôn ngữ trên thế giới. Đồng cảm với tâm hồn Raxun Gamzatốp tôi chọn dịch những vần thơ tứ tuyệt của ông từ tiếng Nga và tập hợp thành tập "Cây tiêu huyền nghe mưa". Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc gần xa...



1
.
    Lãnh tụ cũ ra đi sẽ có lãnh tụ mới
    Những sắc lệnh họp bàn tranh cãi...
    Đất cần có nông dân và nắng mưa
    Chứ đâu cần quyết định trên giấy tờ.


2
. Người ta mơn trớn chúng tôi rằng :
    Anh bay trong "bước ngoặt vĩ đại"
    Thực ra chúng ta đang chữa lại
    Chiếc thang máy cũ mèm trong nhà bẩn tồi tàn.

More...

XIN LỖI HÀ NỘI !

By Nguyễn Thúy Quỳnh




Mấy hôm không ngó ngàng gì đến nét niếc hôm nay mới lướt đọc được bài này trên trannhuong.com. Bài hay quá mình phải đem về nhà để giữ. Phòng khi mai sau nếu mình bạn bè mình  con cái mình cháu chắt mình lỡ may (hoặc không may ) có cơ hội trở thành người Hà Nội thì thấm thía những điều này.  

XIN LỖI HÀ NỘI

MẠC VĂN TRANG

  Đúng vào dịp 10 ngày Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long- Hà Nội tôi lại có việc phải vào Sài Gòn. Nhưng trước hôm đi tối 1/10 ngày khai mạc Đại Lễ tôi đã tranh thủ chạy xe máy dạo quanh Hồ Gươm Ba Đình và mấy phố chính cảm nhận không khí Đại Lễ để vào còn có cái khoe với bà con trong Nam đang ngóng trông về Hà Nội.
   Ngay buổi tối hôm ấy tôi đã cảm thấy điều gì đó không ổn. 
   Những dòng người chen chúc nhau lộn xộn khắp các phố phường ở trung tâm. nhất là quanh bờ Hồ trước tượng đài Lý Thái Tổ... Người ta háo hức xô đẩy nhau như vào sân vận động xem đá bóng chứ không phải để trải nghiệm những giá trị đặc sắc của Thăng Long- Hà Nội nơi "lắng hồn núi sông ngàn năm"...

More...

Thư gửi những linh hồn đau khổ

By Nguyễn Thúy Quỳnh

 

Trích trong   PN&HĐ: Vinashin không thể đắm và thư gửi những linh hồn đau khổ

 

TRỰC NGÔN

 

 

 

Hỡi linh hồn khổ đau của những người đã chết trên chuyến xe bất hạnh.

Nước lũ đã rút đi một chút trên dòng sông Lam nhưng cơn lũ của đau thương đang dâng ngập trên xứ sở này. Bao nhiêu niềm vui mà chúng tôi dành dụm trong những ngày Đại lễ 1000 năm Thăng Long giờ như tan biến tất cả. Kể từ khi nghe tin chiếc xe khách bị dòng lũ cuốn xuống sông Lam hàng triệu người Việt Nam đã hướng về dòng sông ấy. Có biết bao người không cầm được nước mắt. Trong dòng nước lạnh và chảy xiết kia những người đàn ông đàn bà những cô gái và những đứa trẻ bất hạnh đang ở đâu. Tất cả những người Việt Nam có lương tâm đều thấy mình có lỗi. Hỡi các linh hồn đau khổ xin hãy tha tội cho những người đang sống.

Những con người ấy đang trên đường trở về ngôi nhà của mình. Nhưng họ đã không về được nhà mình nữa. Trong những ngày này và mãi mãi về sau trên dòng sông ấy đêm đêm trong mưa gió buồn bã chúng tôi còn nghe mãi lời kêu cứu sặc nước của các linh hồn. Có những người trong chúng tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi khi nghĩ rằng trong một ngày nào đó chúng tôi phải đi qua khúc sông ấy và chúng tôi không chịu được nỗi buồn đau và ân hận. Chúng tôi sẽ không bao giờ trả lời được câu hỏi của các linh hồn: "Các người hãy trả lời đi vì sao chúng tôi phải chết như thế? Vì sao các người không chặn chiếc xe ấy lại? Vì sao người lái xe cứ lao thẳng chiếc xe đưa chúng tôi vào cái chết?"

Nước sông Lam có bao giờ buốt lạnh như những ngày này không? Gió đôi bờ sông Lam có bao giờ gào thét bi thương như những ngày này không? Trong tâm trí đau buồn của biết bao người đang sống những đứa trẻ vẫn lang thang dọc đôi bờ sông tìm mẹ. Chúng không bao giờ lớn lên được nữa. Chúng bỏ lại những đồ chơi rẻ tiền mà ông bà cha mẹ chú bác đã giành dụm tiền mua tặng chúng trong mùa Trung thu vừa qua. Những người đàn ông đàn bà chết oan uổng vẫn ngơ ngác với câu hỏi "Vì sao chúng tôi phải chết?". Họ lang thang dọc hai bờ sông Lam. Họ mãi mãi không bao giờ về tới nhà mình. Và những người sống chúng ta mãi mãi không bao giờ được tha thứ.

Đưa xác nạn nhân ra khỏi ô tô gặp nạn Ảnh VietNamNet

Trong những ngày này chúng ta lại nghe tin những hành khách trên một chuyến bay của Vietnam Airline đi Pháp bị thương. Rất nhiều người đặt câu hỏi: vì sao chuyến bay đó không quay lại Việt Nam hay tìm cách hạ cánh xuống một sân bay nào đó để cứu chữa những hành khách bị thương và để trấn an tinh thần họ hay để kiểm tra lại những gì cần thiết cho chặng bay tiếp theo rất dài. Cũng như những người làm nhiệm vụ trên tuyến đường có chuyến xe khách bất hạnh đi qua và cả người lái xe nữa sao không dừng lại. Sao người ta lại có thể để một chuyến xe chở hàng chục mạng người đi vào nơi mà cái chết đang rình rập họ?

Chúng ta đang thờ ơ với mạng sống con người. Chúng ta đang nghĩ đến lợi ích vật chất hơn mạng sống của những hành khách trên chuyến xe kia và trên chuyến bay kia. Chúng ta đang đầu độc những dòng sông đang đầu độc những nguồn nước đang đầu độc thực phẩm...Bởi thế chúng ta có những làng ung thư. Tất cả những gì chúng ta đang làm giống như những trò độc ác của ma quỷ là vì những đồng tiền. Chúng ta còn bao nhiêu phần trăm nhân tính trong trái tim mình?

Cho dù chúng ta đã làm lễ cầu siêu bên bờ sông Lam những tôi biết linh hồn của những người chết oan uổng vẫn không thể ra đi. Họ vẫn đứng trong gió và nước lạnh bên bờ sông nhìn chúng ta và hỏi: " Vì sao chúng tôi phải chết như thế này?" Những linh hồn chỉ thực sự siêu thoát khi hàng ngày trong từng hành động những người còn sống phải làm với lương tâm và tình thương yêu con người thực sự. Nếu chúng ta thực sự thương yêu đồng loại mình chúng ta sẽ luôn luôn dõi theo họ và bảo vệ họ. Nhưng chúng ta đã bỏ mặc họ. Chúng ta xây đủ loại công trình để kinh doanh lấy tiền và lấy thành tích nhưng chúng có bao giờ tỉnh giấc trong đêm nghĩ đến những công trình cho những đứa trẻ và những người già chưa? Một rạp chiếu phim giành cho trẻ con được xây lên nhưng chúng ta chẳng nghĩ được phải làm gì cho những đứa trẻ trong cái rạp chiếu phim ấy.

Chúng ta bày ra các loại trường không phải để làm ra những thế giới kỳ diệu cho những đứa trẻ mà để "ra giá cao" đối với cha mẹ chúng. Chúng ta lợi dụng những đứa trẻ một cách gián tiếp để kiếm tiền. Chúng ta thờ ơ với những hệ thống dây điện để dòng điện giết chết những đứa trẻ. Chúng ta để cả những máy ATM hở điện như những cái bẫy của thần chết đợi con người. Chúng ta không thể biện minh cho trái tim vô cảm lối sống ích kỷ và ác độc của chúng ta. Chúng ta thực sự chưa vì con người.

Những ngày này nơi tôi đang ở mùa thu thật đẹp. Nhưng mùa thu ấy đã chết khi chiếc xe chìm xuống dòng sông buốt lạnh và vang lên lời kêu cứu thảm thiết của những con người bất hạnh. Có bao nhiêu người trong đêm nay nghe được tiếng kêu đau khổ ấy?

Hỡi những linh hồn khổ đau

Chúng tôi cầu xin sự tha thứ. Nhưng xin đừng tha thứ cho chúng tôi. Hãy để trái tim chúng tôi phải đau đớn. Hãy để tiếng kêu thảm thiết trong nước xiết đêm đêm dội vào những căn nhà của chúng tôi. Hãy trở về đêm đêm và đứng trước cửa nhà chúng tôi và đặt vào những ngôi nhà đầy đủ tiện nghi của chúng tôi câu hỏi về tình yêu thương và trách nhiệm với con người. Hãy làm cho chúng tôi không được ngủ ngon bởi sự vô cảm và vô trách nhiệm. Mọi tai nạn có thể xẩy ra trên mặt đất này nhưng nếu chúng ta đã thực sự vì con người thì dù có chuyện gì bất hạnh xẩy ra với con người chúng ta vẫn còn một chốn nhỏ trong trái tim mình để tự an ủi rằng: chúng ta đã làm hết trách nhiệm và với tình yêu thương chân thành giành cho con người.

Hỡi những linh hồn đau khổ

Chúng tôi những người có lương tâm đang sống xin cúi đầu nhận tội.

 

 

More...

Sao Trời bất công thế Trời ơi!

By Nguyễn Thúy Quỳnh

 

Ngày 20/10 ngày của Phụ nữ Việt Nam. Hoa và những lời chúc mừng râm ran. Tin nhắn tít tít. Tối qua thấy phố xá đầy thanh niên trai tráng ôm hoa phóng xe vèo vèo. Sáng nay hoa tưng bừng trên các lối. Hoa trong công sở hoa tặng chị em cơ quan. Mọi người vừa thông báo trưa nay cơ quan sẽ gặp mặt chị em.

Vậy mà ... mình thấy buồn và xót xa quá. Mình buột miệng: thôi đừng bày vẽ làm gì miền Trung còn đang chìm trong nước lũ thế kia. Tiết kiệm mà gửi vào chia sẻ với đồng bào trong ấy. Mấy anh chị em cơ quan im lặng. Mình có... nóng tính không nhỉ?  

Miền Trung ơi miền Trung!

Nói gì viết gì bây giờ cũng thành sáo rỗng so với những tang tóc đau thương mất mát mà những người phụ nữ miền Trung với hàng triệu đồng bào miền Trung đang phải gánh chịu. Chỉ nước mắt cứ lặng lẽ chảy khi post lại những bức ảnh này. 

Sao Trời bất công thế Trời ơi! 

 

 

 

 

 

 

More...

Giải cứu thợ mỏ và câu chuyện “giải cứu” niềm tin

By Nguyễn Thúy Quỳnh


Mình là nhà báo bé mình chỉ viết được vài dòng entry. Bái phục nhà báo lớn Kim Dung của Vietnamnet chị đã có một bài hoành tráng và sâu sắc thế này:

 

Giải cứu thợ mỏ và câu chuyện "giải cứu" niềm tin

 

 

Tác giả: Kim Dung

 

Niềm tin xã hội bị "mất cắp" không cần đến những phương tiện kỹ thuật hiện đại để "giải cứu" cũng không cần các quan chức cao cấp có mặt chỉ cần mọi chính sách chủ trương lấy lợi ích người dân làm trọng.

Chính trị cao nhất là chính trị vì con người

 

Sự sống vốn thiêng liêng. Chính vì thế những ngày qua cả nhân loại vô cùng hồi hộp để cuối cũng "vỡ òa" niềm xúc động: Cuộc giải cứu 33 thợ mỏ tưởng như bị "chôn sống" suốt gần 70 ngày dưới tầng đất đen 700m trong vụ sập hầm tại Chile đã thành công mỹ mãn.

Cuộc giải cứu thành công không chỉ nhờ có các phương pháp công nghệ hiện đại tiên tiến tính toán cực kỳ khoa học mà quá trình giải cứu cách ứng xử để cứu nhau khi cái sống cái chết giáp ranh mong manh mới thực là điều đáng nói. Ở đó đã hiển hiện chân dung những người Chile đẹp đẽ.

 

More...

9 ngư dân của chúng ta VẪN CÒN SỐNG và SẼ TRỞ VỀ!

By Nguyễn Thúy Quỳnh

 

  

Theo báo TuổiTrẻ hồi 13 giờ 15 phút chiều nay 16-10 9 ngư dân Lý Sơn trên con tàu QNg66478 TS của thuyền trưởng Mai Phụng Lưu (thôn Tây An Hải Lý Sơn) sau nhiềungày mất liên lạc trên biển đã kết nối thông tin về với gia đình. 

 

 

   

 

Đó là tin tuyệt vời nhất!

 Vỡ oànhững cảm xúc lo toan dồn nén căng thẳng không chỉ của các gia đình thân nhânhọ mà còn của chính chúng ta của cộng đồng Việt !

Xin chúc mừng và chung vui !

Cảm ơn các đồng nghiệp báo Tuổi Trẻ đã nhanh chóng đưa thông tin.

Bây giờ  chính quyền Quảng Ngãi chắc đã có phương án đónhọ trở về.

Mong là như vậy.

 

 

Bà Phạm Thị Lên (65 tuổi mẹ ruột của thuyền trưởng Mai Phụng Lưu) và bà Phạm Thị Lan

(vợ của thuyền trưởng Mai Phụng Lưu) không kìm được cảm xúc khi nhận được tin chồng con

gọi từ đảo xa về - Ảnh: Đoàn Cường  (Báo Tuổi Trẻ) 

 

 

More...

Nghĩ từ sự kỳ diệu của tình yêu thương và...

By Nguyễn Thúy Quỳnh

     
     

alt


      Mình cảm thấy bất lực vì không đủ chữ nghĩa để viết lại cảm xúc khi xem phóng sự 12 phút về quá trình giải cứu các thợ mỏ Chile do truyền hình thông tấn phát sáng hôm qua.  Nước mắt muốn trào ra.

Vậy là sau 69 ngày ở âm ty địa ngục họ đã trở về. Sự kỳ diệu ấy chưa từng có trên trái đất này ngoại trừ trong giấc mơ và những lời cầu nguyện. Nhưng cuối cùng họ đã trở về  trong sự mong mỏi của hơn 16 triệu người dân Chile trong sự hồi hộp chờ đợi của hàng tỷ người trên trái đất.

Sự kỳ diệu ấy không phải từ một phép màu. Nó là kết quả của rất nhiều sự kỳ diệu khác đó là: Nỗ lực của những người đứng đầu đất nước và của những người thợ khai khoáng niềm tin và sự cầu nguyện của gia đình cộng đồng Chile sự chia sẻ giúp đỡ của bầu bạn quốc tế và đặc biệt  là sự cố gắng phi thường của những người thợ.

Mình không muốn nói đến số tiền 20 triệu đô la không nói đến việc Chính phủ Chile trực tiếp là Tổng thống Sebastian Pinera đã huy động mọi nguồn lực công nghệ hiện đại nhất để cứu mạng 33 người thợ vì chỉ một chi tiết này đã làm mình sửng sốt: suốt 69 ngày vừa qua thân nhân của những người thợ mỏ đã bám trụ ở ngay khu vực đang tổ chức giải cứu ở trong khu mỏ. Họ được sinh sống trong một khu trại có tên là Trại Hy vọng do Chính phủ lập. Con cái họ được Chính phủ tổ chức gấp một trường học để việc học tập của bọn trẻ không bị gián đoạn.

Sự chia sẻ không chỉ bằng trách nhiệm. Mà bằng tình yêu thương con người yêu thương đồng loại. Đó là điều tuyệt vời nhất của cuộc giải cứu vô tiền khoáng hậu này.

     Những giọt nước mắt chân thật và lời cảm ơn những người thợ mỏ của vị tổng thống đáng kính đã nói như vậy.

 

alt

    Cuộc trở về từ cõi chết của những người thợ mỏ Chile không chỉ là sự cứu rỗi cho chính họ và người thân là sự ghi điểm cho Tổng thống và Chính phủ mặc dù họ đã ghi điểm số cao nhất trong thang điểm về trách nhiệm của lãnh đạo đối với người dân và đất nước. Cuộc trở về tuyệt vời của những người thợ mỏ Chile còn là sự cứu rỗi cho niềm tin và hy vọng cải biến cuộc sống của nhân loại. Nó góp cho nhân loại một niềm tin sâu sắc rằng: khi còn tình yêu thương con người sẽ biến những điều không thể thành có thể.

Cảm ơn những người thợ mỏ Chile cảm ơn nhân dân và Chính phủ Chile!

Khi mình viết những dòng này số phận 9 ngư dân bị Trung Quốc bắt giữ ở vùng biển Hoàng Sa đang là mối quan tâm đặc biệt của gia đình họ và cả cộng đồng Việt. Điều gì đang xảy ra phía sau sự im lặng khủng khiếp đang đè nặng lên những mái đầu bạc những mái đầu xanh của các mẹ các chị các bé thơ Lý Sơn? 

alt

Bà Nguyễn Thị Lan người có chồng và 3 con trai trong số 9 ngư dân
 đang biệt vô tăm tích ở Hoàng Sa từng phút ngóng chồng con trở về.

     Mấy hôm nay mình và có lẽ hàng triệu người Việt nữa đã lướt web suốt ngày để mong cái khoảnh khắc trên màn hình bừng sáng dòng chữ: "9 ngư dân bị Trung Quốc bắt giữ  đã trở về nhà" hay chí ít cũng là "đã bắt được liên lạc với 9 ngư dân ở vùng biển Hoàng Sa".

Liệu có sự kỳ diệu nào đưa họ trở về?

Liệu có phải chúng ta đã làm tất cả để họ được trở về?

    
Liệu tình yêu thương và trách nhiệm đối với đồng loại đồng bào của người Việt Nam chúng ta hôm nay có đủ sức mạnh để biến những điều không thể thành có thể?

Hay là thay vì yêu thương và có trách nhiệm với nhau thì sự vô cảm  thiếu trách nhiệm ngày càng kinh khủng trong đời sống của chúng ta đã và đang biến những điều có thể thành không thể?

 

Có lẽ 9 ngư dân của chúng ta đang ở phía im lặng đáng sợ kia và hàng chục vạn đồng bào miền Trung vẫn đang oằn mình trong khốn khó  mới là những người biết rõ nhất những câu trả lời.

More...