THÊM MỘT Ý KIẾN VỀ BỨC THƯ CỦA MỘT HỌC TRÒ CŨ GỬI CÔ GIÁO DẠY VĂN

Xin phép Tá Ngô cho mình mách nhỏ với các bạn học Văn k20 ĐH Sư phạm Việt Bắc và các bạn giáo viên Văn ở Thái Nguyên Tá Ngô là Tố Nga nhà ta đấy ạ!

Mọi người cùng trao đổi với “người Thái Nguyên ở Hà Nội” nhé!

 

Thêm một ý kiến


TÁ NGÔ


   Tớ không thể không lên tiếng về lá thư này Q ạ. Có rất nhiều vấn đề trong đó mà toàn là những vấn đề quan trọng.
   Thứ nhất xét trên góc độ của một người trong ngành giáo dục tớ thấy cô học trò đó đã nêu ra khá nhiều vấn đề gai góc buộc chúng ta phải suy nghĩ.
1. Kiến thức quá nặng và mang tính nhồi nhét
   Vấn đề này đã được nói đến nhiều lần rồi nhưng cũng chưa có thay đổi gì. Đang có sự mất cân đối giữa giáo dục phổ thông và giáo dục đại học. Học sinh cho rằng nếu học tốt chương trình phổ thông rồi thì vào đại học học nhàn lắm. Trong khi đó nhiều mặt giáo dục phổ thông lại bị xem nhẹ như giáo dục đạo đức nhân cách kĩ năng sống lí tưởng sống…
   Nguyên nhân thì có nhiều. Do quan điểm của người làm giáo dục trong việc biên soạn chương trình. Do bệnh thành tích của nhà trường. Do mong muốn mục tiêu của gia đình. Do áp lực phải vào được đại học ở học sinh…
2. Việc chấm sai lệch về kết quả ở bộ môn văn
   Vấn đề này chỉ xảy ra ở bộ môn văn thôi và dù chỉ là cá biệt cũng cần nghiêm túc xem xét.
   Tại sao lại chỉ xảy ra ở môn văn mà không xảy ra ở các môn tự luận xã hội khác như sử địa? Bởi vì môn sử địa mang tính thông tin con số sự kiện nên chuẩn kiến thức rõ ràng cụ thể vì thế kết quả chấm có thể đạt tới sự chính xác cao. Môn văn mang tính cảm thụ chủ quan của mỗi người do vậy kết quả chấm khó có thể đạt tới sự thống nhất giữa các tay chấm cho dù đã có đáp án biểu điểm. Có một thực tế là tay 1 tay 2 chấm chênh 2 điểm phải chuyển lên tay 3 là nhóm trưởng chấm. Kết quả của 3 tay chấm là khác nhau…
   Các trường hợp cá biệt chênh tới 6 – 7 điểm là do các nguyên nhân sau đây: Quy trình lấy người chấm thi chưa chặt chẽ: mới chỉ có đăng kí mà chưa có tuyển chọn. Giáo viên phổ thông ai đăng kí là được gọi đi. Giáo viên đại học không đúng phân môn chuyên ngành cũng được gọi đi. (Vì lượng bài quá nhiều mà);  Quá trình chấm thi cũng có vấn đề đó là sức ép về thời gian.
   3. Bệnh thành tích
   Căn bệnh này khó có thuốc chữa lắm. Bởi vì nó là căn bệnh của toàn xã hội. Ngành giáo dục mắc bệnh thành tích vì được xã hội kì vọng. Giáo viên mắc bệnh thành tích vì chỉ tiêu vì nể nang. Cha mẹ học sinh mắc bệnh thành tích vì thực dụng. Học sinh cũng mắc bệnh này… Và những nguyên nhân khác mà nhiều người đã nói
   Tất nhiên là có nhiều môn học được đưa vào chương trình như là một cách lấy thành tích về việc giáo dục toàn diện phong phú nên bị hi sinh cho căn bệnh thành tích kia. Chẳng hạn đã học môn lí lại tăng thêm môn kĩ công. Đã học môn sinh lại tăng thêm môn kĩ nông. Lại còn học môn hướng nghiệp để được cộng điểm vào điểm tốt nghiệp.
   Lí tưởng nhất cho một chương trình giáo dục đó là: về khoa học cơ bản nên học toán lí hóa sinh văn sử địa; về giáo dục hướng nghiệp được đăng kí học một trong các môn như kĩ công kĩ nông tin học may thêu đan tiếng Anh (làm sao mà học sinh toàn quốc học được tiếng Anh và tốt nghiệp được nhỉ); giáo dục thể chất học thể dục; giáo dục đạo đức học môn giáo dục công dân.
   Tóm lại học sinh học 7 môn cơ bản 1 đến 2 môn hướng nghiệp thể dục và giáo dục công dân. Giáo viên kĩ công trả về môn lí giáo viên kĩ nông trả về môn sinh.

  4. Về mục tiêu giáo dục
   Đã từ rất lâu học sinh ở các trường thành phố không còn phải quét lớp quét sân nữa. Ở nhà bố mẹ cũng không bắt con mình quét nhà nấu cơm rửa bát nữa. Mà tỉ lệ ấy là rất cao.
   Thay đổi điều ấy đơn giản hay khó như lấp bể?
   5. Phương pháp giảng dạy bộ môn văn
   “Em nhớ cô đã dạy thật hay trích đoạn Thề nguyền ngợi ca một cô Kiều dám “xăm xăm băng lối vườn khuya một mình” đến tự tình với Kim Trọng và họ đã ở bên nhau cho đến sáng. Khi cô nói đến đó có bạn đã thì thầm: “Thế mà không có con”… Chúng em không dám cãi vì cô nói rất say sưa nhưng ngồi dưới nghe thì chúng em chưa phục.”
   Đoạn văn trên cho thấy phương pháp giảng dạy bộ môn văn có vai trò khá quan trọng. Học sinh cần phải được biết rằng học một tác phẩm văn chương là để biết những gì.
   Học đoạn Thề nguyền trong Truyện Kiều là để biết Nguyễn Du có một quan niệm mới mẻ so với thời đại về tình yêu tự do. Vậy nếu học sinh nghĩ như em Mẫn thì đó là chuyện ngoài văn chương đó là quan niệm sống của em.
   Học về Chiếc thuyền ngoài xa để biết tác giả đã phản ánh một trong những bi kịch còn tồn tại trong cuộc sống để biết rằng có những người đàn bà như người đàn bà hàng chài không tìm được lối thoát nào khác ngoài việc chấp nhận hi sinh để giữ một gia đình cho các con. Việc giải phóng phụ nữ việc quyền con người là việc ở ngoài văn chương việc của xã hội việc của thế kỉ XXI của các em.
   Nguyễn Minh Châu viết Chiếc thuyền ngoài xa với mong muốn khơi gợi ở học sinh sự căm phẫn trước những cái tàn bạo; sự đồng cảm xót xa trước phận người. Và quan trọng là Nguyễn Minh Châu muốn độc giả (học sinh) hiểu rằng nếu không có cái nhìn đa chiều và sâu sắc sẽ chỉ thấy cái bên ngoài mà không thấy cái bên trong sẽ chỉ thấy hiện tượng mà không thấy bản chất. Học văn như thế là chưa đúng. Và cảm nhận như thế là mắc căn bệnh “xã hội học”. Tất nhiên là cũng chưa sâu sắc.
   6. Đạo đức và tác phong nhà giáo
   Tác phong nhà giáo thì phải chuẩn mực. Tất nhiên chưa chuẩn thì phải sửa rồi.
   Đạo đức nhà giáo là phải chuẩn mực. Mà trong sáng liêm khiết là tiêu chuẩn quan trọng nhất. Vấn đề này cần làm quyết liệt nhưng không được cực đoan. Hiện nay có những cái nhìn cách đánh giá cực đoan về giáo dục Q ạ.
   Việc cha mẹ học sinh “quà cáp – phong bì” cho thầy cô được cho là tiêu cực của xã hội bây giờ. Vậy ngày xưa cha ông mình đội gạo mang gà đến lễ tạ thầy thì là gì? Chỉ những việc tham nhũng thì đáng lên án. Những việc sách nhiễu đòi hỏi thì đáng lên án. Còn bày tỏ lòng biết ơn thầy cô bằng lời nói bằng sự chia sẻ giúp đỡ bằng một món quà thì đáng được xã hội ghi nhận.
   Trong vai trò của giáo viên chủ nhiệm chịu trách nhiệm giáo dục đạo đức nhân cách cho học sinh mình vẫn dạy học sinh của mình là: cần phải biết ơn cha mẹ thầy cô – những người có công sinh – dưỡng đối với mình; lòng biết ơn biểu hiện ở sự quan tâm và biết cách quan tâm với cha mẹ phải chia sẻ việc nhà ngày sinh nhật phải tặng quà với thầy cô phải trân trọng ngày lễ phải tặng quà… Nếu học sinh không được dạy điều đó thì sẽ chỉ biết nói suông thương suông Q ạ.
   Ở góc độ là phụ huynh mình cảm thấy thoải mái hơn nếu quan tâm đến cô giáo của các con. Dạy người là quan trọng. Kiếm tiền cũng quan trọng. Thầy cô dạy con mình là nghề nghiệp nhưng không phải là thứ nghề kiếm tiền mà là nghề dạy người vì thế mình cần biết ơn thầy cô. Đến chơi nhà thầy cô là thêm tình gắn bó là biểu hiện của lòng biết ơn ấy. Thêm nữa không thể phó thác tuyệt đối cho thầy cô nếu như muốn con mình nên người. Tất cả những ai làm mẹ đến với thầy cô với ý nghĩ như thế là đáng trân trọng. Không nên đánh đồng tất cả khiến cho một sự việc đáng được ghi nhận lại bị lên án.

  Thứ hai tớ muốn nói với cô học trò đó trong tư cách của một người “như là mẹ” của cô học trò đó một điều. Cho dù cuối bức thư em có nói lời xin lỗi có lấy lí do là ý thức của một công dân nước Việt thì cũng không thể xoa dịu được nỗi buồn và cao hơn là nỗi đau của cô giáo em cũng như của tất cả những người làm nghề giáo.
   Những gì em nói với ý thức công dân là đúng. Nhưng những gì em nói với tư cách là học trò thì không thể tha thứ được. Em hãy đọc lại đoạn thư dưới đây xem:
   Cô của em thì không phải là người tham em biết rõ như vậy. Nhưng dần dà em nhận thấy những phẩm chất tốt đẹp mà em đã từng cảm nhận ở cô cũng ngày một hao mòn. Em nhớ hồi đầu phát hiện thấy phong bì của phụ huynh khéo léo gài trong bó hoa cô đỏ mặt và tìm cách trả lại. Sau rồi tình trạng không thay đổi không thấy cô trả lại lần nào nữa. Đã có lúc em đau xót nghĩ đến đề văn mà cô đã ra cho lớp tập quán xấu ban đầu là khách qua đường sau nó ở chung nhà và trở thành chủ nhà khó tính. Cô còn kể về con Sói xin gửi một chân vào nhà Cừu sau đó thì gửi cả hai chân và nhảy luôn vào nhà ăn thịt lũ cừu bé bỏng. Cô có thấy là những bài học đó vô tình đã được “ứng dụng” vào cô rồi không?
   Thầy cô có dạy cho em rằng: con người có hai mắt có hai tai có cái đầu và chỉ có một cái lưỡi; hai mắt để biết nhìn nhiều hai tai để biết nghe nhiều cái đầu để nghĩ nhiều và một cái lưỡi để nói ít và nói hay?
   Thầy cô có dạy cho em rằng với những người yêu thương chăm chút dạy dỗ mình thì phải biết ơn phải biết nói làm sao cho không làm đau lòng họ?
   Thầy cô có dạy cho em biết vị trí và vai của một người học sinh là như thế nào không? Cái cách phán xét cô giáo của mình như thế không được chấp nhận.
   Q ạ! Đọc đoạn thư trên mình cứ nhớ đến bài thơ của Q. Chắc chưa đến 30 năm mà cô giáo kia đã gặp cái cảnh cô học trò tâm phúc “trở bút một lần mà đò tan vạn mảnh” đấy. Thật buồn nếu trong đời có một cô học trò như vậy!
   Chúng ta không vì ngợi khen em mà nương nhẹ cho em về điều này. Bởi vì chúng ta có một phần trách nhiệm trong việc giáo dục các em về cách cư xử trong cuộc sống.

 

The life

Tôi biết ơn cái Com này của bạn...

...vì nó đã nói hộ rất nhiều cho một thực tế khác và hoàn cảnh đau lòng thực sự của chúng tôi. Đợi thêm một dịp khác sau khi chúng tôi đỡ bận làm điểm cuối năm và một loạt việc cho tổng kết...thời gian thư thả hơn tôi sẽ xin kể các bạn nghe những chuyện rất ấm lòng của thời nay về tình thày trò vẫn còn ấm áp lắm các bạn ạ. Không đến nỗi nặng nề như các bạn nghĩ đâu. Chỉ tiếc rằng đó không phải là tất cả. Vì "Sâu"quá nhiều nên nồi canh có nguy cơ bị đổ đi rồi không ai còn đủ kiên nhẫn ngồi tỉ mẩn gắp ra nữa...

hoa

Gửi Q
Mình có theo dõi diễn đàn này của Q và thấy khá thú vị tuy nhiên đây là vấn đề khá hóc khi đối diện với nó. Tuy nhiên là người trong cuộc mình thấy cái phong bì không quá nặng nề như thế (có thể mình quan niệm thoáng chăng) Mình là một phụ huynh vẫn phong bì cho giáo viên dạy con trong những ngày lễ tết cô vẫn nhận dù mình chẳng che giấu điều này cho tế nhị hơn. Nhưng điều mình phục ở cô giáo của con là những chiếc phong bì của mình dù to dù nhỏ không ảnh hưởng đến việc cô đối với cháu vì có lần mình không mang phong bì đến cô có lần mang không nhiều... nhưng qua câu chuyện của con mình biết là cháu yêu quý các cô. Cháu nói: con thực sự phục cô D dạy văn vì con đã từng tỏ ý khó chịu với cô khi cô dạy nhưng 2 năm liền cô vẫn chỉ bảo cho con giờ thì con lại thích học cô khi nào ra trường con sẽ cảm ơn cô và nói với cô điều ấy. còn với cô giáo chủ nhiệm thì bọn con nói chuyện với cô thoải mái như với bạn vậy...
Bản thân mình cũng là giáo viên mình hiểu được những điều giáo viên phải chịu học trò của mình không có phong bì vì đến tiền học phí các em còn thiếu tiền ăn còn chưa đủ làm gì có tiền phong bì cho cô những ngày lễ quà của cả lớp cho cô là chiếc khăn nhỏ là chiếc lọ hoa đôi khi là giỏ hoa quả là chai dầu gội... mình vẫn cố gắng dạy tốt. Nhưng quả thật để trở thành một giáo viên tất cả xã hội nhận xét là giỏi tâm huyết và có nhân cách thật khó. Nhiều thầy cô là bạn của mình phải buôn đất phải bán hàng phải nhờ chồng để có thể đàng hoàng ngẩng đầu trên bục giảng đấy. Nhưng không phải ai cũng có điều kiện mà làm thế đâu. Với mức lương 21 năm được hơn 4 triệu như mình chỉ đủ cho một mình mình sống thôi còn con cái ốm đau còn cha già mẹ héo... còn thời gian cho nghiên cứu khoa học... Nói ra đau lòng lắm Q à

Lê Thành

Góp vài lời

Con cái chúng ta sẽ còn tiếp tục khốn khổ vì những "mớ" chữ nghĩa lằng nhằng như của cô giáo Tá Ngô này. Thưa cô giáo muốn giáo dục đạo đức nhân cách cho học sinh thì thày cô cũng phải có đạo đức nhân cách đã chứ. Thử hỏi trong hàng triệu thày cô giáo ở Việt Nam lúc này liệu có bao nhiêu thày cô dám đảm bảo mình có đủ đạo đức nhân cách để dạy người khác? Khi thày cô còn khiếm khuyết trong mấy thứ đó thì làm sao dạy con em chúng tôi thành người. Chớ nghĩ cứ đứng trên bục giảng là đã có đủ đạo đức nhân cách là có công "dạy người"! Tôi tạm tin cô Tá Ngô là giáo viên tử tế tạm tin thôi vì trên thế gian này ai chẳng nói hay về mình!

nguyenlamcuc

Kỷ niệm riêng

NLC rất thú vị khi theo dõi nội dung liên quan đến bức thư của một học sinh. NLC có một kỷ niệm riêng kể ra để tham góp cùng đề tài này. Mới đây NLC tham dự một buổi họp phụ huynh học sinh cấp 3. Giấy mời ghi đúng 14 giờ buổi họp bắp đầu. Lớp có 45 học sinh. 14 giờ kém 43 phụ huynh vào lớp ngồi ngay ngắn. Có vị còn rụt rò khép nép chả kém gì học sinh ngày đầu. 10 rồi 15 rồi 14 giờ 28 phút cô chủ nhiệm mới bước vào. Cô đi thẳng đến bàn thầy cô nhắc chiếc ghế xuống dãy bàn đầu tiên của học sinh mà phụ huynh đã ngồi kín rồi nói: Chúng ta bắt đầu. Cứ thế cô triển khai đến hết nội dung cuộc họp. Đến sau cùng một phụ huynh đứng lên nói chúng tôi vẫn đang chờ ở cô một lời chào và một lời giải thích về việc cô đến trễ 29 phút. 29 phút của mỗi phụ huynh nhân với 43 người cô giáo đã làm mất của chúng tôi gần 16 ngàn phút thế mà cô không co lời giải thích nào chăng?
Cô giáo đã không nói lời xin lỗi. Cô giải thích vòng vo rằng việc nhiều cô đã bỏ cả bữa trưa và sắp ngất xỉu vì nhiệm vụ rằng cô đã rất khó nhọc...
NLC xin không có lời bình nào.

thanhthuy

@Nguyễn Thúy Quỳnh yêu mến !

Như đã bắt đầu đọc lá thư chị trở đi trở lại nhiều lần để đọc nhưng không viết nổi ý kiến của riêng mình bởi:Thực trạng giáo dục thì quá rõ rồi...Duy cái điều trò viết về cô thì đúng là " trở bút một lần mà đò tan vạn mảnh”nên chị buồn...Rất buồn.Chị chỉ muốn nói với trò rằng :"Người thầy không phải là tất cả" bởi :
"Dù đục dù trong con sông vẫn chảy

Dù cao dù thấp cây lá vẫn xanh

Dù người phàm tục hay kẻ tu hành

Cũng phải sống từ những điều rất nhỏ.

Ta hay chê rằng:Cuộc đời méo mó

Sao ta không tròn ngay tự trong tâm?

Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm

Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng

Nếu tất cả đường đời trơn láng

Chắc gì ta đã nhận được ra ta

Ai trên đời cũng có thể tiến xa

Nếu có khả năng tự mình đứng dậy

Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy

Đâu chỉ dành cho một riêng ai?"
Chỉ mong sao những trò có nhận thức đúng về việc học và tu dưỡng rồi bước vào đời vững vàng.Bởi CUỘC SỐNG LÀ TRƯỜNG ĐẠI HỌC LỚN NHẤT trò hãy chắt lọc để sống tốt sống có ích và nếu có thể thì GÓP SỨC MÌNH cải biến xã hội.XIN ĐỪNG PHÁN XÉT THẦY CÔ VÀ ĐỪNG CÓ CÁI NHÌN THIỂN CẬN LỆCH LẠC VỀ THẦY CÔ.
Chị chúc em luôn khỏe và vui nhé!

catbien

Bức thư

Đọc đoạn thư trên mình cứ nhớ đến bài thơ của Q. Chắc chưa đến 30 năm mà cô giáo kia đã gặp cái cảnh cô học trò tâm phúc “trở bút một lần mà đò tan vạn mảnh” đấy.
...
Một bức thư để lại trong ta bao băn khoăn trăn trở bạn ạ. Cám ơn bạn đã kể lại câu chuyện và bức thư này.