"THƯA CÔ VÌ SAO LẠI CÓ NHỮNG CHUYỆN NHƯ VẬY?" (tiếp theo)

 

“Lỗi là ở đâu? Không hẳn tại thày cô em lờ mờ cảm nhận như vậy. Nhưng cô ơi sản phẩm giáo dục của cô thày không thể chỉ là những đứa con ngoan ngoãn biết vâng lời. Cuộc sống đang phát triển từng ngày cuộc sống đang đòi hỏi chúng em phải trau dồi tri thức một cách nghiêm túc biết suy nghĩ độc lập và biết sáng tạo đặc biệt là biết tự ý thức về mình để sống tốt hơn sống có ích hơn. Em chưa một lần dám nói “hỗn” với cô vì em không muốn làm cô buồn. Nhưng nếu không vượt qua mặc cảm để viết bức thư này thì em lại vô cùng day dứt…”

 

 Cô kính mến!


... Vì những sự lộn xộn đó nên thày cô phải dồn hết tâm lực cho việc dạy để chúng em... thi chứ không phải dạy để học! Chỉ cần lật trang cuối sách giáo khoa là chúng em thấy rõ các tác phẩm thuộc nội dung thi được ôn rất kĩ còn những bài không trong giới hạn ôn thi thì: “Các em ghi đầu đề thôi chúng ta tập trung vào những bài quan trọng!”. Lúc ấy chúng em thấy cô thật tâm lý vì đa số các bạn thi khối A B nên phải “ưu tiên” thời gian cho các môn tự nhiên. Ban Khoa học Xã hội của mình gần như bị triệt tiêu rồi! Nhưng em thì thấy đau lòng lắm cô ạ vì em tiếc cho môn Văn tiếc cho từng khắc từng giờ trôi đi oan uổng. Những môn không phải thi tốt nghiệp thì cô trò được ngồi “tâm sự”. Rồi ở “lớp chọn” các thày cô phải đầu tư cho đội tuyển ở lớp thường chỉ có các bạn yếu được quan tâm. Thày cô chà xát thật kĩ những “phần tử” có khả năng làm trường hụt chỉ tiêu làm thày cô mất thành tích. Các bạn còn lại hầu như được “thả” (!).

  Thưa cô cuộc vận động “Nói không với tiêu cực” liệu có trở thành một khẩu hiệu trống rỗng hay không khi đã và đang có quá nhiều điều hoàn toàn không hay chút nào vây lấy chúng em từ học hành đến thi cử từ tiếp thu kiến thức đến sử dụng kiến thức? Trường học lẽ ra phải là nơi chúng em được học những điều tốt đẹp nhất thì tại đây sự giả dối vẫn ngang nhiên diễn ra không biết bao giờ mới chấm dứt?

   Giờ học ầm ầm như cái chợ vẫn được điểm 10 vì thày cô nể nhau. Một số thày cô thực tập lên lớp còn lúng ta lúng túng thậm chí dạy sai cả kiến thức nhưng nghe thày Hiệu trưởng công bố kết quả xếp loại thì vẫn thấy những thầy cô ấy đạt loại xuất sắc! Hàng ngày thày cô xa xả mắng học trò dốt nát nhưng cuối năm vẫn cứ 70% học lực khá giỏi 90% hạnh kiểm tốt tốt nghiệp vẫn 100%. Buổi lễ trọng nào chúng em cũng phải ngồi giữa trời nắng đến cả tiếng đồng hồ để chờ đại biểu. Chờ họ đến và lên diễn đàn nói những điều ít ai muốn nghe vậy mà chúng em vẫn phải liên tục vỗ tay để thể hiện lòng hiếu khách! Thày cô luôn dạy chúng em phải trung thực nhưng trước khi thi tốt nghiệp thày cô lại dặn phải gây thiện cảm với giám thị nếu là bạn trường mình thì phải “giúp đỡ” nhưng với trường ngoài thì tuyệt đối không để cho “người ta” nhìn bài. Tại sao lại thế hả cô? Và em lại phải xin lỗi cô khi nhắc lại điều em được nghe kể rằng khi đi thi thày cô cũng “quay cóp” làm y như những việc mà thày cô đã phê phán. Ngày nào đài báo rầm rộ chuyện thày Khoa ở Hà Tây được coi là “anh hùng chống tiêu cực” nhưng đến giờ thì thày còn tiêu cực hơn cả những người thày đã chống! Thế mà thày cô từng dạy em: “Điều gì mình không muốn làm cho mình thì đừng làm cho người khác!”.

   Sau ba năm học và thi thoảng trở lại trường em thấy càng ngày trường mình càng được xây dựng đàng hoàng to đẹp. Nhưng em thấy đắng lòng khi cảm nhận được mỗi viên đá lát mỗi vườn cây đều thấm đầy mồ hôi nước mắt. Năm nào phụ huynh cũng phải nộp thêm bao nhiêu khoản nào là chăm sóc vườn hoa cây cảnh làm sân thể thao xây hàng rào bảo vệ quét vôi ve lớp học mua quạt trần. Cuối khóa thì “ủng hộ” Hội đồng thi...Chưa nói ở trường nọ trường kia số tiền quĩ cho một năm hoạt động của cha mẹ và học sinh lên đến mấy trăm triệu. Đóng góp của phụ huynh thì nhiều thế mà thật lạ lùng - em nói điều này mong cô đừng cho là em quá chi tiết - đến một cái nhà vệ sinh sạch sẽ một chút cho tụi học trò chúng em nhà trường cũng không có nổi. Để đến nỗi cái việc cực chẳng đã là phải đi vệ sinh ở các khu WC không thể bẩn thỉu hơn đã luôn là nỗi ám ảnh kinh hoàng của biết bao nhiêu thế hệ học trò. Điều đáng buồn là chuyện "Wiliam Cường"này báo chí kêu hộ chúng em nhiều lắm nhưng các thầy cô dường như lại không mấy để tâm xem như chuyện vặt. Tại sao lại như vậy hả cô? 

  Chúng em không biết nhiều nhưng cô từng bảo rằng tiền phụ huynh “giúp đỡ” nhà trường nào có đáng kể gì. Ban Giám hiệu phải sấp ngửa đi “xin” các doanh nghiệp các nhà tài trợ. Và cũng vì thế nên năm nào lớp chọn cũng phải có vài suất “ngoại giao” dù điểm “đầu vào” của các bạn ấy còn thua xa điểm chuẩn. Nhập lớp rồi mấy bạn ấy được đi học mà không thèm học bỏ học và trốn học đi chơi điện tử như cơm bữa. Trong khi bao nhiêu bạn khát khao được đến trường chỉ vì điểm thi thấp mà đành rẽ cuộc đời sang ngả khác chấm dứt ước mơ học hành. Em còn nhớ trong buổi sinh hoạt lớp bạn Thành đề nghị chuyển toàn bộ số tiền mua quà mừng ngày 20-11 cho đồng bào miền Trung có bạn quát rất to: “Mày ngu thế!”. Bạn Thành bảo: “Em xem ti vi thấy người ta không có mì để ăn không có nhà để ở trường mình tổ chức 20-11 hoành tráng thế để làm gì?”. Cô lúng túng vài giây rồi từ tốn giải thích: “Việc nào ra việc ấy em ạ em muốn ủng hộ bao nhiêu cũng được còn đây là việc chung của trường mình không bỏ được”. Cô đã tìm ra “chìa khóa” giải quyết vấn đề vừa thỏa mãn ý kiến của học trò vừa không làm hao hụt phần “quà 20-11” của các thày cô. Vâng cô đã không nổi giận mà áp chế chúng em nhưng nếu chúng ta đồng lòng bớt chi tiêu lãng phí đi thì đã có người nghèo được giúp đỡ cô ạ.

   Còn một việc nữa mà nói ra có thể cô sẽ coi là “phạm thượng” vì liên quan đến sinh hoạt của thày cô. Nhưng xin cô hãy nghe em nói một lần. Nhà trường quy định học sinh đến trường phải ăn mặc giản dị mặc áo sơ mi có cổ bẻ không sử dụng điện thoại di động không ăn quà bánh nhưng trong giờ lên lớp em vẫn thấy không ít thày cô nghe điện thoại mang túi to túi nhỏ để giờ ra chơi ăn uống tùm lum. Nhiều thày cô vừa ăn vừa cười nói rất to phản cảm lắm cô ạ. Có một hôm vào giờ Văn cô T. dạy thay ở lớp mình. Cô rất xinh nhưng mặc áo hơi trễ có lúc cô cúi thấp xuống...làm mấy bạn nam ngồi bàn đầu khoái chí còn các bạn gái thì xấu hổ thay cho cô! Kinh khủng nhất là chuyện thày X. dạy toán quên không kéo khóa quần mấy bạn trai bịt miệng không dám cười. Nhận ra “sự cố” thày thản nhiên thò tay kéo đánh “roạt!” trước mặt học sinh và nói chửi: “Mẹ bố chúng mày thấy bố quên thì chúng mày phải nhắc chứ?”! Thày thật “vui tính”!?

      Thày cô vẫn nói với chúng em về mục tiêu giáo dục phát triển toàn diện nhưng nhiều khi thày cô lại không làm như thế. Nhiều bạn trong lớp mình không biết làm vệ sinh lớp học không cầm đến cái cuốc cái xẻng bao giờ...vì phụ huynh đã nộp tiền thuê lao động vệ sinh cả năm rồi. Trường tổ chức cắm trại nhưng không bạn nào biết làm cô lại chỉ đạo thuê tất từ thiết kế đến dựng trại nhổ trại “Để thời gian cô trò mình chơi cho sướng!”. Là giáo viên chủ nhiệm nhưng vì cô bận nên không có thời gian nghe hết tâm sự của chúng em. Cô có biết là ở lớp mình một số thày cô đã công khai gợi ý cho chúng em học thêm đến các lớp để phát tờ rơi quảng cáo? Giờ trên lớp thì thầy cô ấy dạy qua loa nếu chúng em không học thêm thì khó lòng thi đạt điểm cao được. Ban đầu một số bạn không đăng kí những lớp phụ đạo tại nhà như thế nhưng rồi khổ suốt cả năm. Thầy cô không nói gì nặng đâu ạ nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt lạnh lùng nhận vài câu mát mẻ lỡ có lỗi thì bị chì chiết thế là đủ ức chế lắm rồi còn đâu tâm trí mà học? Ở lớp 10A6 bạn Tú gan lì nhất kiên quyết không theo lớp học thêm thì trong buổi học cuối kì I cô giáo chủ nhiệm đã đề nghị gặp riêng và không cần giấu giếm nữa: “Nếu em không theo được phong trào của lớp thì thôi gia đình nên cho em chuyển sang lớp khác!”. Bạn ấy ngồi khóc. Chúng em thương bạn lắm và bảo: Thôi cần gì đã thế thì chuyển đi! Nhưng rồi biết chuyển đi đâu hả cô? Lớp nào cũng thế thôi cùng một gầm trời này...rồi trường nào cũng vậy! Bạn Tú đành chấp nhận nộp tiền oan chỉ đến lớp ngồi cho cô điểm danh. Bạn không vào đầu thêm được chữ nào vì ở nhà đã có anh trai học ở trường chuyên dạy cho bạn rồi!

  Có thày cô còn “hướng dẫn” chúng em rằng: “Sau ba năm học dưới mái trường này các em như bầy chim đã đủ lông đủ cánh sắp bay xa chúng ta phải thể hiện niềm biết ơn với các thày cô biết ơn các bác bảo vệ lao công người phụ trách y tế học đường thày dạy quân sự cô dạy hướng nghiệp các thày cô trong Ban Giám hiệu...”. Thế là số tiền “biết ơn” đó tăng lên biết bao nhiêu lần để mua thêm mấy chục suất quà! Chưa kể lớp nào cũng phải có thêm một thứ gì đó “to to” nữa để “kỉ niệm” nhà trường. Các thày cô đi đâu cũng khoe: “Học sinh trường mình chu đáo hiếu nghĩa có trước có sau!”. Các cô chủ nhiệm thì mát mặt! Chỉ các bạn con nhà nghèo là phải cắn răng mà chịu đựng thôi cô ạ. Cô của em thì không phải là người tham em biết rõ như vậy. Nhưng dần dà em nhận thấy những phẩm chất tốt đẹp mà em đã từng cảm nhận ở cô cũng ngày một hao mòn. Em nhớ hồi đầu phát hiện thấy phong bì của phụ huynh khéo léo gài trong bó hoa cô đỏ mặt và tìm cách trả lại. Sau rồi tình trạng không thay đổi không thấy cô trả lại lần nào nữa. Đã có lúc em đau xót nghĩ đến đề văn mà cô đã ra cho lớp tập quán xấu ban đầu là khách qua đường sau nó ở chung nhà và trở thành chủ nhà khó tính. Cô còn kể về con Sói xin gửi một chân vào nhà Cừu sau đó thì gửi cả hai chân và nhảy luôn vào nhà ăn thịt lũ cừu bé bỏng. Cô có thấy là những bài học đó vô tình đã được “ứng dụng” vào cô rồi không?

  Em hết sức xin lỗi cô vì đã không giấu được suy nghĩ của mình. Nhưng cô hãy tin rằng trong trái tim bé nhỏ của em luôn có chỗ cho tình yêu thương thày cô. Thày cô cũng là con người cũng có gia đình cũng phải vất vả trong cuộc mưu sinh. Đa số thày cô là tốt không thiếu những người đã tận tụy làm việc hết mình vì sự tiến bộ của chúng em. Những lời chuyện trò tâm huyết những việc làm thấm đầy tình thương yêu và ý thức trách nhiệm mà nhiều thày cô dành cho chúng em làm sao chúng em có thể quên? Em xin khắc ghi tận đáy lòng những điều ân nghĩa. Dưới mái trường này rất nhiều thế hệ học trò chúng em đã lớn khôn và nhận về mình bao tình cảm tốt đẹp. Ngôi trường sẽ mãi phong kín trong em với những hoài niệm còn lặng im run rẩy. Trong đó có biết bao kỉ niệm đẹp của tuổi học trò hồn nhiên và vụng dại. Nhưng cũng còn một số điều chưa đẹp không chịu ngủ quên...như em đã kể lại trong thư...Lỗi là ở đâu? Không hẳn tại thày cô em lờ mờ cảm nhận như vậy. Nhưng cô ơi sản phẩm giáo dục của cô thày không thể chỉ là những đứa con ngoan ngoãn biết vâng lời. Cuộc sống đang phát triển từng ngày cuộc sống đang đòi hỏi chúng em phải trau dồi tri thức một cách nghiêm túc biết suy nghĩ độc lập và biết sáng tạo đặc biệt là biết tự ý thức về mình để sống tốt hơn sống có ích hơn. Em chưa một lần dám nói “hỗn” với cô vì em không muốn làm cô buồn. Nhưng nếu không vượt qua mặc cảm để viết bức thư này thì em lại vô cùng day dứt. Từ nơi xa xôi em nhớ cô nhớ nhà buồn đến khóc. Em thấy mình có lỗi thật nhiều. Nhưng dù cô có mắng mỏ hay không coi là “học trò cũ” đi nữa em vẫn mãi mong muốn được là đứa con bé bỏng của cô là công dân có trách nhiệm của nước Việt. Cô sẽ không bao giờ phải ân hận vì đã sinh ra em lần thứ hai. Và em mong một ngày nào đó về thăm trường em sẽ được cô trìu mến nắm tay và bảo với em rằng: “Cô hiểu em. Cô chia sẻ với em. Cô sẽ cố gắng để những điều làm em phải dằn vặt sẽ không còn tồn tại trên đời này nữa!”.

                            

                                   Mãi là trò nhỏ của thày cô.

                                                 Phạm Thị Mẫn

 

(Nguồn: Văn nghệ Thái Nguyên số 8/2011)

Tá Ngô

Phần tiếp

4. Về mục tiêu giáo dục
Đã từ rất lâu học sinh ở các trường thành phố không còn phải quét lớp quét sân nữa. Ở nhà bố mẹ cũng không bắt con mình quét nhà nấu cơm rửa bát nữa. Mà tỉ lệ ấy là rất cao.
Thay đổi điều ấy đơn giản hay khó như lấp bể?
5. Phương pháp giảng dạy bộ môn văn
“Em nhớ cô đã dạy thật hay trích đoạn Thề nguyền ngợi ca một cô Kiều dám “xăm xăm băng lối vườn khuya một mình” đến tự tình với Kim Trọng và họ đã ở bên nhau cho đến sáng. Khi cô nói đến đó có bạn đã thì thầm: “Thế mà không có con”… Chúng em không dám cãi vì cô nói rất say sưa nhưng ngồi dưới nghe thì chúng em chưa phục.”
Đoạn văn trên cho thấy phương pháp giảng dạy bộ môn văn có vai trò khá quan trọng. Học sinh cần phải được biết rằng học một tác phẩm văn chương là để biết những gì.
Học đoạn Thề nguyền trong Truyện Kiều là để biết Nguyễn Du có một quan niệm mới mẻ so với thời đại về tình yêu tự do. Vậy nếu học sinh nghĩ như em Mẫn thì đó là chuyện ngoài văn chương đó là quan niệm sống của em.
Học về Chiếc thuyền ngoài xa để biết tác giả đã phản ánh một trong những bi kịch còn tồn tại trong cuộc sống để biết rằng có những người đàn bà như người đàn bà hàng chài không tìm được lối thoát nào khác ngoài việc chấp nhận hi sinh để giữ một gia đình cho các con. Việc giải phóng phụ nữ việc quyền con người là việc ở ngoài văn chương việc của xã hội việc của thế kỉ XXI của các em.
Nguyễn Minh Châu viết Chiếc thuyền ngoài xa với mong muốn khơi gợi ở học sinh sự căm phẫn trước những cái tàn bạo; sự đồng cảm xót xa trước phận người. Và quan trọng là Nguyễn Minh Châu muốn độc giả (học sinh) hiểu rằng nếu không có cái nhìn đa chiều và sâu sắc sẽ chỉ thấy cái bên ngoài mà không thấy cái bên trong sẽ chỉ thấy hiện tượng mà không thấy bản chất. Học văn như thế là chưa đúng. Và cảm nhận như thế là mắc căn bệnh “xã hội học”. Tất nhiên là cũng chưa sâu sắc.
6. Đạo đức và tác phong nhà giáo
Tác phong nhà giáo thì phải chuẩn mực. Tất nhiên chưa chuẩn thì phải sửa rồi.
Đạo đức nhà giáo là phải chuẩn mực. Mà trong sáng liêm khiết là tiêu chuẩn quan trọng nhất. Vấn đề này cần làm quyết liệt nhưng không được cực đoan. Hiện nay có những cái nhìn cách đánh giá cực đoan về giáo dục Q ạ.
Việc cha mẹ học sinh “quà cáp – phong bì” cho thầy cô được cho là tiêu cực của xã hội bây giờ. Vậy ngày xưa cha ông mình đội gạo mang gà đến lễ tạ thầy thì là gì? Chỉ những việc tham nhũng thì đáng lên án. Những việc sách nhiễu đòi hỏi thì đáng lên án. Còn bày tỏ lòng biết ơn thầy cô bằng lời nói bằng sự chia sẻ giúp đỡ bằng một món quà thì đáng được xã hội ghi nhận.
Trong vai trò của giáo viên chủ nhiệm chịu trách nhiệm giáo dục đạo đức nhân cách cho học sinh mình vẫn dạy học sinh của mình là: cần phải biết ơn cha mẹ thầy cô – những người có công sinh – dưỡng đối với mình; lòng biết ơn biểu hiện ở sự quan tâm và biết cách quan tâm với cha mẹ phải chia sẻ việc nhà ngày sinh nhật phải tặng quà với thầy cô phải trân trọng ngày lễ phải tặng quà… Nếu học sinh không được dạy điều đó thì sẽ chỉ biết nói suông thương suông Q ạ.
Ở góc độ là phụ huynh mình cảm thấy thoải mái hơn nếu quan tâm đến cô giáo của các con. Dạy người là quan trọng. Kiếm tiền cũng quan trọng. Thầy cô dạy con mình là nghề nghiệp nhưng không phải là thứ nghề kiếm tiền mà là nghề dạy người vì thế mình cần biết ơn thầy cô. Đến chơi nhà thầy cô là thêm tình gắn bó là biểu hiện của lòng biết ơn ấy. Thêm nữa không thể phó thác tuyệt đối cho thầy cô nếu như muốn con mình nên người. Tất cả những ai làm mẹ đến với thầy cô với ý nghĩ như thế là đáng trân trọng. Không nên đánh đồng tất cả khiến cho một sự việc đáng được ghi nhận lại bị lên án.

Tá Ngô

Thêm một ý kiến

Tớ không thể không lên tiếng về lá thư này Q ạ. Có rất nhiều vấn đề trong đó mà toàn là những vấn đề quan trọng.
Thứ nhất xét trên góc độ của một người trong ngành giáo dục tớ thấy cô học trò đó đã nêu ra khá nhiều vấn đề gai góc buộc chúng ta phải suy nghĩ.
1. Kiến thức quá nặng và mang tính nhồi nhét
Vấn đề này đã được nói đến nhiều lần rồi nhưng cũng chưa có thay đổi gì. Đang có sự mất cân đối giữa giáo dục phổ thông và giáo dục đại học. Học sinh cho rằng nếu học tốt chương trình phổ thông rồi thì vào đại học học nhàn lắm. Trong khi đó nhiều mặt giáo dục phổ thông lại bị xem nhẹ như giáo dục đạo đức nhân cách kĩ năng sống lí tưởng sống…
Nguyên nhân thì có nhiều. Do quan điểm của người làm giáo dục trong việc biên soạn chương trình. Do bệnh thành tích của nhà trường. Do mong muốn mục tiêu của gia đình. Do áp lực phải vào được đại học ở học sinh…
2. Việc chấm sai lệch về kết quả ở bộ môn văn
Vấn đề này chỉ xảy ra ở bộ môn văn thôi và dù chỉ là cá biệt cũng cần nghiêm túc xem xét.
Tại sao lại chỉ xảy ra ở môn văn mà không xảy ra ở các môn tự luận xã hội khác như sử địa? Bởi vì môn sử địa mang tính thông tin con số sự kiện nên chuẩn kiến thức rõ ràng cụ thể vì thế kết quả chấm có thể đạt tới sự chính xác cao. Môn văn mang tính cảm thụ chủ quan của mỗi người do vậy kết quả chấm khó có thể đạt tới sự thống nhất giữa các tay chấm cho dù đã có đáp án biểu điểm. Có một thực tế là tay 1 tay 2 chấm chênh 2 điểm phải chuyển lên tay 3 là nhóm trưởng chấm. Kết quả của 3 tay chấm là khác nhau…
Các trường hợp cá biệt chênh tới 6 – 7 điểm là do các nguyên nhân sau đây: Quy trình lấy người chấm thi chưa chặt chẽ: mới chỉ có đăng kí mà chưa có tuyển chọn. Giáo viên phổ thông ai đăng kí là được gọi đi. Giáo viên đại học không đúng phân môn chuyên ngành cũng được gọi đi. (Vì lượng bài quá nhiều mà); Quá trình chấm thi cũng có vấn đề đó là sức ép về thời gian.
3. Bệnh thành tích
Căn bệnh này khó có thuốc chữa lắm. Bởi vì nó là căn bệnh của toàn xã hội. Ngành giáo dục mắc bệnh thành tích vì được xã hội kì vọng. Giáo viên mắc bệnh thành tích vì chỉ tiêu vì nể nang. Cha mẹ học sinh mắc bệnh thành tích vì thực dụng. Học sinh cũng mắc bệnh này… Và những nguyên nhân khác mà nhiều người đã nói
Tất nhiên là có nhiều môn học được đưa vào chương trình như là một cách lấy thành tích về việc giáo dục toàn diện phong phú nên bị hi sinh cho căn bệnh thành tích kia. Chẳng hạn đã học môn lí lại tăng thêm môn kĩ công. Đã học môn sinh lại tăng thêm môn kĩ nông. Lại còn học môn hướng nghiệp để được cộng điểm vào điểm tốt nghiệp.
Lí tưởng nhất cho một chương trình giáo dục đó là: về khoa học cơ bản nên học toán lí hóa sinh văn sử địa; về giáo dục hướng nghiệp được đăng kí học một trong các môn như kĩ công kĩ nông tin học may thêu đan tiếng Anh (làm sao mà học sinh toàn quốc học được tiếng Anh và tốt nghiệp được nhỉ); giáo dục thể chất học thể dục; giáo dục đạo đức học môn giáo dục công dân.
Tóm lại học sinh học 7 môn cơ bản 1 đến 2 môn hướng nghiệp thể dục và giáo dục công dân. Giáo viên kĩ công trả về môn lí giáo viên kĩ nông trả về môn sinh.

Nguyễn Đức Thiện

Vấn đề bây giờ là nói ai nghe đây. Ngành giáo dục hẳng thấy các em học sinh lặc lè mang vác cặp đi học. Hẳng thấy chương trình học liên miên dày đặc. Phải thấy chuyện này nọ trong đội ngũ giáo viên. Nhưng tôn sư trọng đạo là truyền thống của người Việt nên chuyện thày cô tiêu cực thì vẫn hoàn thành nhiệm vụ vẫn 90% học sinh đạt khá trở lên và 100% lên lớp... Vậy nên chuyện sẽ y như vậy cho đấn mai sau thôi. Mình tự nhiên nghĩ rằng ngay xưa sao mình học ít thế mà vẫn tốt nghiệp vẫn đi đại học và vẫn tốt nghiệp đủ thứ hay là ngày xưa kiến thức ít hơn chăng? Ôi chuyện giáo dục còn chán chuyện trên đời.May mà đã mở cửa tư duy chứ không người viết thư này sẽ được ... mời đi tự kiểm điểm mất. Hì.

HungHoa

Cuộc sống quả là cứ mỗi ngày một thêm đáng buồn...

...nhưng vào đây với các bạn rồi lại thấy tĩnh tâm hơn một chút. Suy cho cùng thì ở đâu cũng có những điều còn chướng tai gai mắt nhưng những điều ấy hiện diện trong một nơi mà lẽ ra phải được chúng ta nâng niu xây dựng như một thánh đường thì đau lòng lắm...Nhiều người đứng trên bục giảng mà quên mất sứ mệnh của mình. Nghề giáo đâu có thể cho phép mình "buông thả tự nhiên" như một số nghề khác được?
Tuy nhiên đọc đi đọc lại bức thư trên đây và những lời comment của các thày cô và em nhỏ lại thấy trái tim mình đập những nhịp êm dịu hơn. Cái tình trong bức thư kia vẫn còn để ta tin tưởng và hi vọng nhiều.
Cảm ơn Thúy Quỳnh và các bạn. Những bức thư này đã cho tôi nhìn thấy người Thái Nguyên ở một góc độ khác. Và cái Tâm với cuộc sống luôn hiện diện trong tất cả mọi người dù rằng biểu hiện lúc này lúc khác còn có chỗ chưa hòa nhịp.

bachduong57

Em!
Chị xin lỗi em chị đính chính lại là hệ "nhảy cóc" dành cho học sinh học một năm hai lớp (chứ không phải hai năm một lớp như chị đã viết đâu! Hu hu chết thật chị nhầm to quá!)
Thông cảm cho chị nhé!

nguyenthuyquynh

Gửi em PTN

Chị làm nghề viết nhưng nhiều khi không bám sát văn bản chỉ nhìn cái tổng thể thôi (hì đây không phải là thói quen tốt đâu em ạ). Chị đồng tình với Sầu Riêng là đồng tình ở quan điểm chung trong nhìn nhận và ứng xử với cái xấu.
Đồng tình với em về cách hiểu chị Thanh Mai. Càng đồng tình rằng "làm cô giáo thời nay cũng thật khó khăn lắm để vững". Chia sẻ với các thầy cô và mong các thầy cô luôn chính tâm để vượt qua khó khăn.

nguyenthuyquynh

Chị Bạch Dương yêu quý!

Em đọc đi đọc lại comment của chị nhận ra chúng ta đang chạm vào một vấn đề lớn quá mà những comment hay entry này thì quá bé nhỏ để có thể nói hết.
Chia sẻ với nhau là để cùng nhìn nhận lại một thực trạng của nền giáo dục nước nhà với cả những góc khuất xót xa của nó để biết thương nhau và chia sẻ với nhau hơn và chờ đợi một sự thay đổi toàn diện lớn lao không chỉ trên văn bản và lời nói.
Chúc chị an lành!

PTN

Chị Q !

Em viết còm trên cho bài 1 gửi mãi ko được tắt/bật lại thì nhầm nên nó chạy vào đây sory chị và mọi người.

PTN

Chị Q ơi

Cá nhân em thì không thích quan điểm này của Sầu Riêng : "nhưng tôi không thể đánh mất mình không thể đứng cùng đội ngũ với một cộng đồng nghề nghiệp mà ở đó có quá nhiều người kiến thức lỗ mỗ nhưng vênh vênh vang vang mắng học trò như hát hay nghĩ ra mọi cách để móc túi cha mẹ học sinh".
Dù là cộng đồng cụ thể nào đi nữa thì nhìn nhận như vậy là chưa chính xác đâu. Dẫu biết rằng vẫn còn nhiều điều chưa tốt đẹp nhưng sao lại chỉ nhìn thấy những điều chưa tốt đẹp ấy mà không thấy những gì tích cực ? Chưa nói là mỗi cá nhân nên cố gắng để những gì tích cực ngày càng nhiều lên lấn át những cái xấu ấy đi.

Từ "chúng" của thanhmai ko đến nỗi tệ như Sầu Riêng nghĩ đâu em thấy nhiều khi từ dân dã lại thể hiện một tình cảm yêu mến thật sự và âu yếm nữa.
Em cảm giác thanhmai là người yêu nghề giáo sống với nghề giáo cũng hiểu cả những ngóc ngách trong cuộc sống ấy nữa chị ạ. Phải nói là "làm cô giáo thời nay" cũng thật khó khăn lắm để vững đó chị ạ.

bachduong57

Em!
Hôm qua chị đọc kỹ nhưng chưa com men. Hôm nay đọc lại và gửi tới em vài lời chia sẻ.
Chị may mắn có 20 năm đứng trên bục giảng của Đại học lại kiêm thêm quản lý chuyên môn cho một trường phổ thông hệ liên thông từ cấp 1 đến hết lớp 11 ở nước bạn (không phải chị khoe với em để giải quyết khâu "oai" đâu nhé chị muốn giới thiệu sơ qua về mô hình "trồng người" của bạn với em thôi mà). Đọc lá thư này đọc cả những comment của mọi người từ sâu thẳm trong chị là nỗi đau khó diễn đạt thành lời thương cho con trẻ nước mình thương cho cả những người thày vô cùng chẳng có một đất nước nào trên thế giới trẻ con lớp 1 cũng phải học thêm học đến tối mặt tối mũi học đến mức bao nhiêu học sinh bị cấp cứu vào bệnh viện vì kiệt sức... chương trình phổ thông quá nặng ...nhưng kết quả giáo dục vẫn không được như mong đợi! Chị cho bạn đồng nghiệp của chị ở bên kia xem nội dung sách toán phổ thông họ chỉ lắc đầu em ạ.
Ở nước ngoài học sinh "học mà chơi chơi mà học" hằng năm nhà trường luôn tổ chức thi chọn học sinh đặc biệt em nào lọt vào vòng đó sẽ được học hệ "nhảy cóc" 1 năm hai lớp có sách giáo khoa biên soạn theo chương trình riêng thày dạy riêng các em đó sau này lại tuyển hàng năm để chọn thần đồng tiếp tục vào đại học và cao hơn nữa được vào đại học khó chứ không "tràn lan" như nước mình đâu em những em lực học trung bình thì hết phổ thông trung học sẽ vào các trường công nhân kỹ thuật để học nghề học sinh được tuyển vào nghề sư phạm phải hội tụ những tố chất khắt khe có thể nói là toàn diện và nghề giáo (với nghề y) được hưởng mức lương cao chỉ sau hai lực lượng hưởng lương cao nhất trong xã hội đó là ngành công an và bộ đội (hai lực lượng bảo vệ chính quyền) có thể vì thế nên đất nước họ sẽ có nhiều thợ giỏi nhiều kỹ sư không tồi (kể cả kỹ sư tâm hồn) cũng ít nạn tham nhũng?
Chị chưa hết bàng hoàng khi đọc bức thư và tưởng tượng nếu như sau này bài thi của cháu chị hay những em học sinh nào đó không may rơi vào bàn tay và khối óc của vị giám khảo nào đó không đủ trình độ tối cần thiết nhưng vẫn dám cả gan nhận trách nhiệm chấm bài để có những sai số "chết người" đúng như em học sinh đã nêu trong bức thư!!!
Lên lớp chị lại nhìn gương mặt những học sinh đang ngồi nghe giảng và tự hỏi: Trong số ngần ấy gương mặt có bao nhiêu em đã "đỗ oan sai" để rồi sau này lại cho ra xã hội những "kỹ sư" tồi?
Cảm ơn em lần nữa về việc chuyển tải bức thư này cảm ơn cả em học sinh đã dám nói và viết những điều trên đây đã đến lúc cả xã hội chúng ta nên lắng nghe chắt lọc và tôn trọng ý kiến của con trẻ!
Vài lời chia sẻ cùng em hy vọng có điều gì "không lọt tai" chị mong được em thông cảm nhé!
Chúc mẹ con em an lành và may mắn!
Mến!