"THƯA CÔ VÌ SAO LẠI CÓ NHỮNG CHUYỆN NHƯ VẬY?" (tiếp theo)

 

“Lỗi là ở đâu? Không hẳn tại thày cô em lờ mờ cảm nhận như vậy. Nhưng cô ơi sản phẩm giáo dục của cô thày không thể chỉ là những đứa con ngoan ngoãn biết vâng lời. Cuộc sống đang phát triển từng ngày cuộc sống đang đòi hỏi chúng em phải trau dồi tri thức một cách nghiêm túc biết suy nghĩ độc lập và biết sáng tạo đặc biệt là biết tự ý thức về mình để sống tốt hơn sống có ích hơn. Em chưa một lần dám nói “hỗn” với cô vì em không muốn làm cô buồn. Nhưng nếu không vượt qua mặc cảm để viết bức thư này thì em lại vô cùng day dứt…”

 

 Cô kính mến!


... Vì những sự lộn xộn đó nên thày cô phải dồn hết tâm lực cho việc dạy để chúng em... thi chứ không phải dạy để học! Chỉ cần lật trang cuối sách giáo khoa là chúng em thấy rõ các tác phẩm thuộc nội dung thi được ôn rất kĩ còn những bài không trong giới hạn ôn thi thì: “Các em ghi đầu đề thôi chúng ta tập trung vào những bài quan trọng!”. Lúc ấy chúng em thấy cô thật tâm lý vì đa số các bạn thi khối A B nên phải “ưu tiên” thời gian cho các môn tự nhiên. Ban Khoa học Xã hội của mình gần như bị triệt tiêu rồi! Nhưng em thì thấy đau lòng lắm cô ạ vì em tiếc cho môn Văn tiếc cho từng khắc từng giờ trôi đi oan uổng. Những môn không phải thi tốt nghiệp thì cô trò được ngồi “tâm sự”. Rồi ở “lớp chọn” các thày cô phải đầu tư cho đội tuyển ở lớp thường chỉ có các bạn yếu được quan tâm. Thày cô chà xát thật kĩ những “phần tử” có khả năng làm trường hụt chỉ tiêu làm thày cô mất thành tích. Các bạn còn lại hầu như được “thả” (!).

  Thưa cô cuộc vận động “Nói không với tiêu cực” liệu có trở thành một khẩu hiệu trống rỗng hay không khi đã và đang có quá nhiều điều hoàn toàn không hay chút nào vây lấy chúng em từ học hành đến thi cử từ tiếp thu kiến thức đến sử dụng kiến thức? Trường học lẽ ra phải là nơi chúng em được học những điều tốt đẹp nhất thì tại đây sự giả dối vẫn ngang nhiên diễn ra không biết bao giờ mới chấm dứt?

   Giờ học ầm ầm như cái chợ vẫn được điểm 10 vì thày cô nể nhau. Một số thày cô thực tập lên lớp còn lúng ta lúng túng thậm chí dạy sai cả kiến thức nhưng nghe thày Hiệu trưởng công bố kết quả xếp loại thì vẫn thấy những thầy cô ấy đạt loại xuất sắc! Hàng ngày thày cô xa xả mắng học trò dốt nát nhưng cuối năm vẫn cứ 70% học lực khá giỏi 90% hạnh kiểm tốt tốt nghiệp vẫn 100%. Buổi lễ trọng nào chúng em cũng phải ngồi giữa trời nắng đến cả tiếng đồng hồ để chờ đại biểu. Chờ họ đến và lên diễn đàn nói những điều ít ai muốn nghe vậy mà chúng em vẫn phải liên tục vỗ tay để thể hiện lòng hiếu khách! Thày cô luôn dạy chúng em phải trung thực nhưng trước khi thi tốt nghiệp thày cô lại dặn phải gây thiện cảm với giám thị nếu là bạn trường mình thì phải “giúp đỡ” nhưng với trường ngoài thì tuyệt đối không để cho “người ta” nhìn bài. Tại sao lại thế hả cô? Và em lại phải xin lỗi cô khi nhắc lại điều em được nghe kể rằng khi đi thi thày cô cũng “quay cóp” làm y như những việc mà thày cô đã phê phán. Ngày nào đài báo rầm rộ chuyện thày Khoa ở Hà Tây được coi là “anh hùng chống tiêu cực” nhưng đến giờ thì thày còn tiêu cực hơn cả những người thày đã chống! Thế mà thày cô từng dạy em: “Điều gì mình không muốn làm cho mình thì đừng làm cho người khác!”.

   Sau ba năm học và thi thoảng trở lại trường em thấy càng ngày trường mình càng được xây dựng đàng hoàng to đẹp. Nhưng em thấy đắng lòng khi cảm nhận được mỗi viên đá lát mỗi vườn cây đều thấm đầy mồ hôi nước mắt. Năm nào phụ huynh cũng phải nộp thêm bao nhiêu khoản nào là chăm sóc vườn hoa cây cảnh làm sân thể thao xây hàng rào bảo vệ quét vôi ve lớp học mua quạt trần. Cuối khóa thì “ủng hộ” Hội đồng thi...Chưa nói ở trường nọ trường kia số tiền quĩ cho một năm hoạt động của cha mẹ và học sinh lên đến mấy trăm triệu. Đóng góp của phụ huynh thì nhiều thế mà thật lạ lùng - em nói điều này mong cô đừng cho là em quá chi tiết - đến một cái nhà vệ sinh sạch sẽ một chút cho tụi học trò chúng em nhà trường cũng không có nổi. Để đến nỗi cái việc cực chẳng đã là phải đi vệ sinh ở các khu WC không thể bẩn thỉu hơn đã luôn là nỗi ám ảnh kinh hoàng của biết bao nhiêu thế hệ học trò. Điều đáng buồn là chuyện "Wiliam Cường"này báo chí kêu hộ chúng em nhiều lắm nhưng các thầy cô dường như lại không mấy để tâm xem như chuyện vặt. Tại sao lại như vậy hả cô? 

  Chúng em không biết nhiều nhưng cô từng bảo rằng tiền phụ huynh “giúp đỡ” nhà trường nào có đáng kể gì. Ban Giám hiệu phải sấp ngửa đi “xin” các doanh nghiệp các nhà tài trợ. Và cũng vì thế nên năm nào lớp chọn cũng phải có vài suất “ngoại giao” dù điểm “đầu vào” của các bạn ấy còn thua xa điểm chuẩn. Nhập lớp rồi mấy bạn ấy được đi học mà không thèm học bỏ học và trốn học đi chơi điện tử như cơm bữa. Trong khi bao nhiêu bạn khát khao được đến trường chỉ vì điểm thi thấp mà đành rẽ cuộc đời sang ngả khác chấm dứt ước mơ học hành. Em còn nhớ trong buổi sinh hoạt lớp bạn Thành đề nghị chuyển toàn bộ số tiền mua quà mừng ngày 20-11 cho đồng bào miền Trung có bạn quát rất to: “Mày ngu thế!”. Bạn Thành bảo: “Em xem ti vi thấy người ta không có mì để ăn không có nhà để ở trường mình tổ chức 20-11 hoành tráng thế để làm gì?”. Cô lúng túng vài giây rồi từ tốn giải thích: “Việc nào ra việc ấy em ạ em muốn ủng hộ bao nhiêu cũng được còn đây là việc chung của trường mình không bỏ được”. Cô đã tìm ra “chìa khóa” giải quyết vấn đề vừa thỏa mãn ý kiến của học trò vừa không làm hao hụt phần “quà 20-11” của các thày cô. Vâng cô đã không nổi giận mà áp chế chúng em nhưng nếu chúng ta đồng lòng bớt chi tiêu lãng phí đi thì đã có người nghèo được giúp đỡ cô ạ.

   Còn một việc nữa mà nói ra có thể cô sẽ coi là “phạm thượng” vì liên quan đến sinh hoạt của thày cô. Nhưng xin cô hãy nghe em nói một lần. Nhà trường quy định học sinh đến trường phải ăn mặc giản dị mặc áo sơ mi có cổ bẻ không sử dụng điện thoại di động không ăn quà bánh nhưng trong giờ lên lớp em vẫn thấy không ít thày cô nghe điện thoại mang túi to túi nhỏ để giờ ra chơi ăn uống tùm lum. Nhiều thày cô vừa ăn vừa cười nói rất to phản cảm lắm cô ạ. Có một hôm vào giờ Văn cô T. dạy thay ở lớp mình. Cô rất xinh nhưng mặc áo hơi trễ có lúc cô cúi thấp xuống...làm mấy bạn nam ngồi bàn đầu khoái chí còn các bạn gái thì xấu hổ thay cho cô! Kinh khủng nhất là chuyện thày X. dạy toán quên không kéo khóa quần mấy bạn trai bịt miệng không dám cười. Nhận ra “sự cố” thày thản nhiên thò tay kéo đánh “roạt!” trước mặt học sinh và nói chửi: “Mẹ bố chúng mày thấy bố quên thì chúng mày phải nhắc chứ?”! Thày thật “vui tính”!?

      Thày cô vẫn nói với chúng em về mục tiêu giáo dục phát triển toàn diện nhưng nhiều khi thày cô lại không làm như thế. Nhiều bạn trong lớp mình không biết làm vệ sinh lớp học không cầm đến cái cuốc cái xẻng bao giờ...vì phụ huynh đã nộp tiền thuê lao động vệ sinh cả năm rồi. Trường tổ chức cắm trại nhưng không bạn nào biết làm cô lại chỉ đạo thuê tất từ thiết kế đến dựng trại nhổ trại “Để thời gian cô trò mình chơi cho sướng!”. Là giáo viên chủ nhiệm nhưng vì cô bận nên không có thời gian nghe hết tâm sự của chúng em. Cô có biết là ở lớp mình một số thày cô đã công khai gợi ý cho chúng em học thêm đến các lớp để phát tờ rơi quảng cáo? Giờ trên lớp thì thầy cô ấy dạy qua loa nếu chúng em không học thêm thì khó lòng thi đạt điểm cao được. Ban đầu một số bạn không đăng kí những lớp phụ đạo tại nhà như thế nhưng rồi khổ suốt cả năm. Thầy cô không nói gì nặng đâu ạ nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt lạnh lùng nhận vài câu mát mẻ lỡ có lỗi thì bị chì chiết thế là đủ ức chế lắm rồi còn đâu tâm trí mà học? Ở lớp 10A6 bạn Tú gan lì nhất kiên quyết không theo lớp học thêm thì trong buổi học cuối kì I cô giáo chủ nhiệm đã đề nghị gặp riêng và không cần giấu giếm nữa: “Nếu em không theo được phong trào của lớp thì thôi gia đình nên cho em chuyển sang lớp khác!”. Bạn ấy ngồi khóc. Chúng em thương bạn lắm và bảo: Thôi cần gì đã thế thì chuyển đi! Nhưng rồi biết chuyển đi đâu hả cô? Lớp nào cũng thế thôi cùng một gầm trời này...rồi trường nào cũng vậy! Bạn Tú đành chấp nhận nộp tiền oan chỉ đến lớp ngồi cho cô điểm danh. Bạn không vào đầu thêm được chữ nào vì ở nhà đã có anh trai học ở trường chuyên dạy cho bạn rồi!

  Có thày cô còn “hướng dẫn” chúng em rằng: “Sau ba năm học dưới mái trường này các em như bầy chim đã đủ lông đủ cánh sắp bay xa chúng ta phải thể hiện niềm biết ơn với các thày cô biết ơn các bác bảo vệ lao công người phụ trách y tế học đường thày dạy quân sự cô dạy hướng nghiệp các thày cô trong Ban Giám hiệu...”. Thế là số tiền “biết ơn” đó tăng lên biết bao nhiêu lần để mua thêm mấy chục suất quà! Chưa kể lớp nào cũng phải có thêm một thứ gì đó “to to” nữa để “kỉ niệm” nhà trường. Các thày cô đi đâu cũng khoe: “Học sinh trường mình chu đáo hiếu nghĩa có trước có sau!”. Các cô chủ nhiệm thì mát mặt! Chỉ các bạn con nhà nghèo là phải cắn răng mà chịu đựng thôi cô ạ. Cô của em thì không phải là người tham em biết rõ như vậy. Nhưng dần dà em nhận thấy những phẩm chất tốt đẹp mà em đã từng cảm nhận ở cô cũng ngày một hao mòn. Em nhớ hồi đầu phát hiện thấy phong bì của phụ huynh khéo léo gài trong bó hoa cô đỏ mặt và tìm cách trả lại. Sau rồi tình trạng không thay đổi không thấy cô trả lại lần nào nữa. Đã có lúc em đau xót nghĩ đến đề văn mà cô đã ra cho lớp tập quán xấu ban đầu là khách qua đường sau nó ở chung nhà và trở thành chủ nhà khó tính. Cô còn kể về con Sói xin gửi một chân vào nhà Cừu sau đó thì gửi cả hai chân và nhảy luôn vào nhà ăn thịt lũ cừu bé bỏng. Cô có thấy là những bài học đó vô tình đã được “ứng dụng” vào cô rồi không?

  Em hết sức xin lỗi cô vì đã không giấu được suy nghĩ của mình. Nhưng cô hãy tin rằng trong trái tim bé nhỏ của em luôn có chỗ cho tình yêu thương thày cô. Thày cô cũng là con người cũng có gia đình cũng phải vất vả trong cuộc mưu sinh. Đa số thày cô là tốt không thiếu những người đã tận tụy làm việc hết mình vì sự tiến bộ của chúng em. Những lời chuyện trò tâm huyết những việc làm thấm đầy tình thương yêu và ý thức trách nhiệm mà nhiều thày cô dành cho chúng em làm sao chúng em có thể quên? Em xin khắc ghi tận đáy lòng những điều ân nghĩa. Dưới mái trường này rất nhiều thế hệ học trò chúng em đã lớn khôn và nhận về mình bao tình cảm tốt đẹp. Ngôi trường sẽ mãi phong kín trong em với những hoài niệm còn lặng im run rẩy. Trong đó có biết bao kỉ niệm đẹp của tuổi học trò hồn nhiên và vụng dại. Nhưng cũng còn một số điều chưa đẹp không chịu ngủ quên...như em đã kể lại trong thư...Lỗi là ở đâu? Không hẳn tại thày cô em lờ mờ cảm nhận như vậy. Nhưng cô ơi sản phẩm giáo dục của cô thày không thể chỉ là những đứa con ngoan ngoãn biết vâng lời. Cuộc sống đang phát triển từng ngày cuộc sống đang đòi hỏi chúng em phải trau dồi tri thức một cách nghiêm túc biết suy nghĩ độc lập và biết sáng tạo đặc biệt là biết tự ý thức về mình để sống tốt hơn sống có ích hơn. Em chưa một lần dám nói “hỗn” với cô vì em không muốn làm cô buồn. Nhưng nếu không vượt qua mặc cảm để viết bức thư này thì em lại vô cùng day dứt. Từ nơi xa xôi em nhớ cô nhớ nhà buồn đến khóc. Em thấy mình có lỗi thật nhiều. Nhưng dù cô có mắng mỏ hay không coi là “học trò cũ” đi nữa em vẫn mãi mong muốn được là đứa con bé bỏng của cô là công dân có trách nhiệm của nước Việt. Cô sẽ không bao giờ phải ân hận vì đã sinh ra em lần thứ hai. Và em mong một ngày nào đó về thăm trường em sẽ được cô trìu mến nắm tay và bảo với em rằng: “Cô hiểu em. Cô chia sẻ với em. Cô sẽ cố gắng để những điều làm em phải dằn vặt sẽ không còn tồn tại trên đời này nữa!”.

                            

                                   Mãi là trò nhỏ của thày cô.

                                                 Phạm Thị Mẫn

 

(Nguồn: Văn nghệ Thái Nguyên số 8/2011)

Jerry

No more s***. All po

No more s***. All posts of this qutlaiy from now on

Kaleigh

Kudos to you! I hadn

Kudos to you! I hadn't thhogut of that!

Rita

Not bad at all fella

Not bad at all fellas and galsal. Thanks.

Vina

Glad you lef the ind

Glad you lef the industry Abby and as a Christian I want to apologize for the pain caused by other Christians. Their behaviour is not the heart of Jesus. He loves you and there is no condemnation with Him.Thanks for being such an iniptrasion.Great letter.

Trần Mạnh Tiến

Góp ý

Ở đây chúng ta chỉ viết cho nhau xem thôi. Ai quan tâm thì vào các diễn đàn xem chơi rồi góp ý. còn phía các vị bộ trưởng thứ trưởng các vị giám đốc trưởng phòng có thời gian đâu mà xem có tâm trí đâu mà quan tâm. Nếu có biết cũng đâu có khả năng mà giải quyết bởi vì nếu biết cách giải quyết thì đâu có những việc thế này.

thanhmai

Dần dần ai cũng hiều ra rằng...

...mọi danh vị chỉ là phù vân hết cái còn lại là hàng ngày hàng giờ mình làm việc với học trò như thế nào như thế nào để còn sống được với nghề mà không bị coi thường khinh rẻ? Cứ kiên nhẫn từng việc như thế để mỗi buổi lên lớp không phải xấu hổ thế thôi. Còn nhiều việc lớn hơn không thuộc quyền giải quyết của mình mình không thể làm gì được thì...tiếp tục có ý kiến! Làm thế nào để vẫn sống được đàng hoàng ngay thẳng mà không bị gây khó dễ đấy là tùy thuộc ở năng lực và dũng khí của mình. Ví như ở trường tôi thì đa số mọi người đều "lọ mọ" cần mẫn chăm chỉ trên từng bài chấm của học sinh không thấy có điều tiếng gì đáng kể quan hệ thày trò dân chủ. Ngay giữa buổi chào cờ sáng nay khi đ/c Bí thư Đoàn lên tổng kết thi đua lớp trưởng 12a3 giơ tay có ý kiến trước toàn trường: "Em thưa thày thày nói sai rồi tại sao lại như thế này?"... Thày phải đỏ mặt xin lỗi và đính chính ngay trước thày cô và học sinh. Các em còn có ý kiến với thày hiệu trưởng cô hiệu phó cô chủ nhiệm không nên mặc áo này váy này rồi đề nghị thày cô không nên áp đặt suy nghĩ của mình trước các em...Nói chung tôi thấy bức tranh giáo dục không đến nỗi đáng buồn như mọi người tưởng đâu! Có khá nhiều thày cô sẵn sàng chở học sinh lỡ xe đến trường vòng đi vòng lại để đón từng em cho khỏi muộn giờ rồi đến tận nhà đón các em đi tập Văn nghệ khi các em bị ốm như cô Trương Tố Hoa thày Hoàng Minh Đức thày Nguyễn Hồng Thái... Có không ít thày cô vẫn dạy thêm giờ cho học sinh không thu thêm học phí tôi cũng không muốn kể nhiều ở đây kẻo lại mang tiếng là quảng cáo cho trường... Những chuyện cảm động tai nghe mắt thấy về những tấm gương thày cô giáo vì học sinh không phải ít đâu các bạn ạ nó vẫn hiện diện hàng ngày hàng giờ quanh chúng ta chỉ có điều ở thời này họ không được nêu gương như trước thậm chí một số đồng nghiệp còn nhìn họ như những kẻ " Hâm hấp" không bình thường. Cũng là một thực tế đáng buồn khác mà thày Toàn và một số bạn đã chỉ ra là :"Cái Tốt thật yếu đuối và monh manh!"
Vài lời trao đổi với các bạn nếu thấy có gì chưa ổn mong có sự chỉ giáo!

thanhmai

Tôi muốn chia sẻ một số việc...

Có một số việc cụ thể mà tôi muốn chia sẻ với các bạn chẳng biết có giúp ích gì được cho ai không? Có làm một số bạn thay đổi cách nhìn nhận cực đoan chăng?
Việc thứ nhất để nâng cao trình độ của giáo viên BGH trường tôi rất kiên quyết yêu cầu một số người non về chuyên môn phải tự giải hết các bài tập trong SGK trong dịp hè tăng cường dự giờ kiểm tra giáo án. Tất nhiên là cũng nhiều "đau thưong mất mát" lắm nhưng cuối cùng thì thấy cái Được rất lớn.
Thứ hai về một số bất cập trong chương trình và SGK chúng tôi có cuộc họp tổ đầu năm thống nhất cách dạy một số nội dung mình cho là chưa hợp lý. Sau đó gửi văn bản lên Sở tôi thấy chưa có kiến nghị nào chính đáng của chúng tôi bị Chuyên viên SỞ từ chối. Sau đó khi Cấp trên về Thanh tra kiểm tra chúng ta đã có Giấy phép cho việc sửa đổi này rồi. GV hoàn toàn được phép linh hoạt sử dụng PPCT miễn là đảm bảo yêu cầu chuẩn kiến thức kĩ năng.
Thứ ba về đạo đức tư cách GV quả là càng ngày càng có nhiều người thực dụng thiếu gương mẫu và thiếu tinh thần trách nhiệm trước học trò nhưng để giảm thiểu điều đó chúng tôi có hòm thư góp ý cho học sinh có trang Web riêng có phiếu điều tra thăm dò phụ huynh và học sinh nói chung ai thế nào gần như bị trò "có ý kiến" hết. Việc này cũng gặp khá nhiều rắc rối khá nhiều người phản đối quyết liệt vì không phải bao giờ sự đánh giá của học trò cũng khách quan và chính xác nhưng những tấm gương tiêu biểu hoặc những thói tật điển hình của thày cô đều được HS nêu gương hoặc phát hiện gần như là đúng.

thanhmai

Hoàn toàn đồng ý với Thúy Quỳnh...

Vâng chẳng còn cách nào khác là mỗi chúng ta ở mỗi vị trí của mình trong mỗi việc làm nhỏ bé của mình hàng ngày cố gắng để giữ cái Thiên lương ấy cho lành vững. Tôi không tự ru ngủ mình bằng một ảo tưởng xa vời nhưng cùng với việc đấu tranh hằng ngày hằng giờ với phần Rắn rết Ác quỉ trong chính mình và trong cuộc sống quanh mình tôi vẫn tin rồi mọi thứ sẽ tự điều chỉnh...có nghĩa là những gì xấu xa độc ác sẽ bị lên án loại bỏ những gì tốt đẹp sẽ được gìn giữ nhân lên. Qui luật cuộc đời từ xưa đến giờ vẫn thế. Còn việc nhận chân mọi giá trị thì...chúng ta vẫn đang bàn luận đây!

nguyenthuyquynh

Thưa lại với Nguyễn Hưng

...sống và làm việc trong những môi trường đầy sự giả dối như vậy người ta dễ bị nhem nhuốc cái thiên lương lắm! Thỏa hiệp với nó chỉ còn là vấn đề thời gian!
----
Bạn đã nói lên một sự thật đáng buồn là sự nhem nhuốc về thiên lương không chỉ ở lĩnh vực giáo dục đâu. Nhưng bạn thấy không chính vì không chịu thỏa hiệp nên chúng ta mới cùng nhau lên tiếng ở đây. Nhiều người đang lặng lẽ theo dõi chúng ta qua diễn đàn này họ cũng không thỏa hiệp và nhiều người nữa có thể ở giữa chốn phồn hoa hay xa tít mù khơi cũng không chịu thỏa hiệp. Không chỉ để giữ thiên lương của mình mà giữ cho con cháu mai sau. Những ngày này tôi mới thấm lời các cụ xưa dạy: "giấy rách còn giữ lấy lề". Bạn hãy cùng tôi tin là thiên lương sẽ không thể mất bạn nhé!

Nguyễn Hưng

Đúng là vẫn còn những thầy cô như bạn nói. Nhưng thú thực là sống và làm việc trong những môi trường đầy sự giả dối như vậy người ta dễ bị nhem nhuốc cái thiên lương lắm! Thỏa hiệp với nó chỉ còn là vấn đề thời gian!
Chỉ nói ngay mỗi cái thi tốt nghiệp hàng năm thôi. Đỗ những 98% ... 100% ...cơ đấy (!)
Xin lỗi mình có bức xúc thì mọi người thông cảm!