TIẾP TỤC CÁC Ý KIẾN TRAO ĐỔI VỀ BỨC THƯ CỦA MỘT HỌC TRÒ CŨ GỬI CÔ GIÁO DẠY VĂN

By Nguyễn Thúy Quỳnh

  Chủ nhà thành thật cáo lỗi với mọi người mấy hôm nay  bận việc riêng nên vắng nhà. Tuy vậy chủ nhà rất vui vì mọi người vẫn qua lại trao đổi về các vấn đề xung quanh bức thư của Phạm Thị Mẫn. Bức thư này hiện nay đã được một số trang mạng post lại và chắc chắn nó đã tác động vào suy nghĩ cảm xúc của rất nhiều người.

  Dưới đây là ý kiến của nhà giáo – nhà thơ Hữu Tiệp đăng báo VNTN số 10/2011 và  comment của cô giáo Thanh Mai trường THPT Chu Văn An TP Thái Nguyên người đã nhiệt tình tham gia trao đổi từ kỳ đầu tiên. Trường Chu Văn An hiện nay được xem là một địa chỉ giáo dục uy tín về mọi mặt nhất là việc tạo lập được một môi trường giáo dục mẫu mực. NTQ xin nhắn cô giáo Mai: Đề nghị chị trên cơ sở comment này viết một bài về trường gửi báo Văn nghệ Thái Nguyên để tham gia trang tổng kết loạt bài trao đổi về bức thư em Mẫn. Rất mong chị nhận lời.

 

Hồi chuông đánh thức lương tri kêu gọi trách nhiệm

của các cấp lãnh đạo các thầy cô giáo

 

 

HỮU TIỆP

 

Trong 2 kỳ báo tháng 4- 2011 Văn nghệ Thái Nguyên có đăng "Thư của một học trò cũ gửi cô giáo dạy văn" bức thư đang được dư luận quan tâm bởi thư có mang tính "phản biện" "trái chiều".... Đã từ rất lâu rồi nhiều người chỉ ưa báo chí ca ngợi tung hô tô son đánh phấn chứ không ưa đưa ra những mảng tối... Quan niệm như vậy là không đúng với tinh thần phê và tự phê bình mà trước đây Hồ Chủ Tịch luôn nhắc nhở mọi người. Ta thử hỏi có một con bệnh trầm kha mà chỉ lo uống sâm nhung quế phụ đơn thuần không được dùng thuốc đặc trị có khi còn phải cắt bỏ những ung nhọt trong cơ thể phỏng có được không?

Tôi vừa là bạn đọc vừa là tác giả thơ lâu năm của báo Văn nghệ Thái Nguyên. Trước khi nghỉ hưu tôi cũng từng là thầy giáo dạy văn ở một trường sư phạm  trong tỉnh nhà. Với hơn 35 năm dạy học đủ các cấp ở vùng thấp vùng cao ở thị xã nông thôn. Nay cất trang giáo án vẫn mài bút làm thơ nhưng khi có người bàn về giáo dục - đào tạo tôi như trẻ lại của thời kỳ đứng lớp. Bởi vì gia đình tôi đã nhiều đời dạy học nay các con giai con gái con dâu con rể tất thảy đang là những người cùng tham gia "nghề cao quý trong những nghề cao quý" (Phạm Văn Đồng).

Bức thư gửi cô giáo cũ của em Phạm Thị Mẫn đã làm cho tôi và nhiều người cảm kích. Trước hết đây là tấm lòng với thầy cô với nhà trường cả với sự nghiệp giáo dục - đào tạo nước nhà. Tác giả của bức thư đã mạnh dạn nêu ra những mảng tối của giáo dục và nhà trường đó là:

- Chương trình nội dung giáo dục quá tải. Dạy lệch học lệch chạy theo thi cử...

- Bệnh chạy theo thành tích ngày một lan tràn ở mọi nơi mọi cấp học từ trên xuống dưới...

- Tiền tài đang lấn át lương tri đang chi phối mọi mặt trong đời sống xã hội và nhà trường...

- Tính mô phạm tấm gương của một thầy cô giáo đang bị hoen ố phai mờ...

Trong thư của Phạm Thị Mẫn  bày tỏ với thầy cô giáo cũ thực ra không còn là những chuyện mới mẻ nó đã và đang xảy ra ở mọi cấp học ở rất nhiều nơi càng lên lớp cao cấp học cao lại càng nặng nề nhức nhối... Tuy vậy lại không phải là tất cả!.

Sở dĩ không phải là tất cả vì bên cạnh sự xuống cấp sa sút tiêu cực trong nhà trường vẫn còn rất nhiều các thầy cô giáo vẫn là tấm gương sáng cho các thế hệ học sinh soi vào. Nhiều cô giáo gắn bó cả đời mình hy sinh cả tuổi thanh xuân vì con em các dân tộc ở miền núi vùng cao hải đảo xa xôi... Có nhiều cô giáo "cắm bản" lâu năm không thể tìm được "nửa kia" của mình. Họ có xin chuyển vùng cũng không nổi vì chẳng có ô tô dù nhỏ hoặc lấy đâu ra dăm ba chục triệu đồng để mà "chạy". Đã có không ít các thầy cô giáo  dành tiền lương còm cõi của mình để mua sách bút cho học sinh nghèo. Và còn rất nhiều tấm gương cao quý khác!

Nếu có sự nhìn nhận đánh giá một cách khách quan công bằng thì các thầy cô giáo trong ngành giáo dục - đào tạo còn "sạch sẽ- trong sáng" gấp nhiều lần các ngành nghề khác như: Nhà đất ngân hàng thuế vụ hải quan y tế... Chuyện mua quan bán chức ô dù dây dợ gian lận đặc biẹt là tham nhũng nay không còn là chuyện "khiêm tốn" nữa! Nó đang diễn ra ở mọi nơi mọi lúc vừa lộ liễu vừa tinh vi đang trở thành quốc nạn mà ai cũng biết. Mới đây vụ động trời tại Công ty cho thuê tài chính II Ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn vị nguyên Tổng giám đốc đã xé rào làm sai nguyên tắc quản lý kinh tế để thu về món lợi cá nhân kếch sù bất chính. Chữ ký của vị Tổng giám đốc này cho một "hợp đồng ma" đã được "lại quả" tới 75 tỷ đồng. Có không ít ngành kinh doanh sản xuất khác luôn bảo là thua lỗ mà tết đến vẫn có tiền thưởng cho cán bộ công nhân từ 200 đến 300 triệu đồng/ 1 người. Trong khi các thầy cô giáo có món "thưởng tết" ở rất nhiều nơi không được tới 100 ngàn đồng không đủ tiền mua cho các con một tấm áo mới hoặc mua cho bố một chai rượu tết. Ấy thế mà đại bộ phận các thầy cô giáo nhất là dạy các cấp thấp lớp thấp họ vẫn luôn tâm niệm: "Tất cả vì học sinh thân yêu". Thật đáng ca ngợi đáng tự hào biết chừng nào!

Bức thư của Phạm Thị Mẫn gửi cho cô giáo cũ cũng có thể coi đây là những cảm nhận suy tư trăn trở ước vọng của các thế hệ học sinh thời nay muốn được thụ hưởng một nền giáo dục một môi trường giáo dục ưu việt của chế độ ta. Có thể coi đây là những hồi chuông đánh thức lương tri kêu gọi trách nhiệm với các cấp lãnh đạo với các thầy cô giáo với tất cả chúng ta cần có những quyết sách những chủ trương những biện pháp hữu hiệu khẩn cấp... nhắm đưa sự nghiệp giáo dục - đào tạo có những bước tiến mới đáp ứng yêu cầu trong sự nghiệp CNH - HĐH đất nước.

 

 

Cứ kiên nhẫn từng việc để mỗi buổi lên lớp không phải xấu hổ thế thôi

 

NGUYỄN THANH MAI

  Hoàn toàn đồng ý với Thúy Quỳnh. Vâng chẳng còn cách nào khác là mỗi chúng ta ở mỗi vị trí của mình trong mỗi việc làm nhỏ bé của mình hàng ngày cố gắng để giữ cái Thiên lương ấy cho lành vững. Tôi không tự ru ngủ mình bằng một ảo tưởng xa vời nhưng cùng với việc đấu tranh hằng ngày hằng giờ với phần Rắn rết Ác quỉ trong chính mình và trong cuộc sống quanh mình tôi vẫn tin rồi mọi thứ sẽ tự điều chỉnh...có nghĩa là những gì xấu xa độc ác sẽ bị lên án loại bỏ những gì tốt đẹp sẽ được gìn giữ nhân lên. Qui luật cuộc đời từ xưa đến giờ vẫn thế. Còn việc nhận chân mọi giá trị thì...chúng ta vẫn đang bàn luận đây!

  Có một số việc cụ thể mà tôi muốn chia sẻ với các bạn chẳng biết có giúp ích gì được cho ai không? Có làm một số bạn thay đổi cách nhìn nhận cực đoan chăng?

  Việc thứ nhất để nâng cao trình độ của giáo viên BGH trường tôi rất kiên quyết yêu cầu một số người non về chuyên môn phải tự giải hết các bài tập trong SGK trong dịp hè tăng cường dự giờ kiểm tra giáo án. Tất nhiên là cũng nhiều "đau thưong mất mát" lắm nhưng cuối cùng thì thấy cái Được rất lớn.