This page looks plain and unstyled because you're using a non-standard compliant browser. To see it in its best form, please upgrade to a browser that supports web standards. It's free and painless.
Chiều hôm qua, 7/2, quà của mọi người đã được trao tận tay bà cháu bé Hạnh
Tôi hẹn với Trần Sáng, Nguyễn Kiến Thọ là sau ngày ông Công ông Táo về trời, sẽ lên thăm và trao quà của bầu bạn gần xa. Trước đó, bạn Hoàng Anh Trung, trưởng phòng thông tin công tác tuyên giáo, Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Thái Nguyên gặp tôi cũng bảo " Lúc nào đi lên đó, chị gọi em với nhé! ".
Hẹn nhau 1h chiều xuất phát. Thọ đưa cả vợ và con gái cùng đi. Hai mẹ con rất chu đáo, ngoài một túi quần áo, giày dép cho bé Hạnh, còn mua một túi phụ kiện, những là khăn mặt, bàn chải đánh răng, cả dây buộc tóc, bờm tóc...do chính cô con gái xinh xắn chọn mua. Trung cũng đưa con gái đi cùng. Bảo Ngọc thì hối hả phóng xe đi lấy quà của bạn bè trên mạng và nhóm nhảy hiphop của cô nàng. Toàn các chàng trai mà chọn đồ cho em gái rất khéo: quần áo, vở viết, bảng đen, cả truyện và sách cho bé vào lớp 1.
Hai xe hẹn nhau cùng rời thành phố Thái Nguyên. Nhà bà cháu bé Hạnh ở xã Cổ Lũng, nơi có Ngã ba Bờ Đậu nổi tiếng với đặc sản bánh chưng, cách thành phố hơn 10 km. Từ ngã ba Bờ Đậu, đi theo hướng Bắc Cạn khoảng 2 km, rẽ vào 1 km đường đồi thì tới nhà bà cháu bé Hạnh.
Mẹ con nhà Quỳnh và mấy người bạn đã có kế hoạch khoảng sau 23 tháng Chạp sẽ đến thăm bà cháu bé Hạnh. Nếu các anh, chị và bạn nào có nhã ý đi cùng hoặc gửi quà qua chúng tôi thì xin liên hệ địa chỉ: Nguyễn Thúy Quỳnh, Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thái Nguyên, điện thoại 0912328415. Mong rằng sẽ có nhiều tấm lòng nhân ái, cùng giúp bà cháu bé Hạnh có một cái Tết ấm áp nghĩa tình.
Cập nhật: Một ngày sau khi bài viết này được post lên, tôi rất mừng vì đã có nhiều anh chị cùng chia sẻ;
anh Nguyên Hùng - TP HCM, bạn đọc Vũ Tuấn Hùng và những đồng hương Thái Nguyên ở xa Tổ quốc liên hệ để gửi quà đến bà cháu bé Hạnh;
đặc biệt, một người bạn ở Pháp mà tôi rất quý mến cũng gửi email nhờ Quỳnh "chuyển giúp chút quà nhỏ để phụ cùng hai bà cháu đón Tết".
Thật vui và cảm ơn các quý anh chị!
Xin post lên đây số tài khoản của tôi (dành cho các anh chị có nhã ý gửi tiền giúp 2 bà cháu bé Hạnh): Nguyễn Thúy Quỳnh, 39010000004494, BIDV, chi nhánh Thái Nguyên.
* Trưa nay, 29/01, tôi đã nhận được tiền của các anh chị ở vnweblog gửi về giúp 2 bà cháu: + 300.000đ của bạn An An + 500.000đ của anh Nguyên Hùng + 2.526.000đ của một người bạn (giấu tên) ở Pháp Và theo tin từ bạn Trần Sáng - tác giả của bài viết, thì nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã gửi giúp 2 bà cháu 2.000.000đ. * Ngày mai, đại diện Văn phòng luật sư Đức Quang ở Hà Nội sẽ cùng Trần Sáng lên thăm hai bà cháu. Xin báo tin và chia vui cùng mọi người!
Tin mới:
- Hôm qua, 30/1, đại diện Văn phòng luật sư Đức Quang (Hà Nội) đã lên thăm bà cháu bé Hạnh. Sau khi thực mục sở thị gia cảnh, Văn phòng luật sư Đức Quang đã quyết định xây tặng bé Hạnh một ngôi nhà cấp 4 trị giá khoảng 50 triệu đồng, và nhận tài trợ cho bé Hạnh ăn học tới năm 18 tuổi.
- Trước đó, Bảo Ngọc con gái mẹ Quỳnh link bài viết này đến nhiều cộng đồng mạng, và nhiều bạn trẻ đã tham gia ủng hộ bé Hạnh. Các bạn ấy nói sẽ trực tiếp mang quà đến cho bé Hạnh trong dịp Tết này. - Em Hường, sinh viên khoa Văn - Xã hội, Trường Đại học khoa học Thái Nguyên ủng hộ 200.000 đ - Bạn Huyền - Báo Văn nghệ Thái Nguyên: 100.000 đ Tổng số tiền mọi người gửi qua tôi là: 3.626.000 đ
Một câu chuyện cổ tích thời nay, có kết thúc tuyệt đẹp về lòng nhân ái, phải không các bạn? Xin trân trọng cảm ơn tất cả!
VỀ MỘT HOÀN CẢNH THƯƠNG TÂM VÀ NHỮNG CHUYỆN KHÁC
Trần Sáng
Tôi luôn tin tưởng một cách nhiệt thành rằng, trên thế gian này, lòng từ ái bao giờ cũng nhiều hơn sự vô cảm, trong thật trớ trêu, bởi nhiều khi chúng luôn tồn tại cạnh nhau song dưới dạng thức của những đường thẳng song song. Sự vô cảm, có thể ít hơn, nhưng ác thay, nó lại luôn tung hoành ngang dọc ở những chỗ lẽ ra phải có lòng nhân từ.
Tôi không có may mắn được thân thiết với ai trong số họ - ba người trong cuộc, vì vậy tôi post bài này lên không vì họ. Tôi post lên vì tôi chia sẻ và thấm thía những điều nhà văn Phan Thị Vàng Anh viết, về cái sự "gần". Những ai đã từng bị phản trắc có lẽ đều thấm thía và tâm đắc những điều này. Tai họa khôn lường khi những kẻ chơi ác chui ra từ trong... tay áo. Thôi thì đành tự an ủi theo cách của Vàng Anh là "cung nô bộc mình xấu"!
CUNG NÔ BỘC XẤU
Phan Thị Vàng Anh
Đọc "Tô Hoài nhìn ở một khoảng cách gần", ngoài chuyện "phang" một người đang sức yếu, thì cái điều luẩn quẩn trong đầu tôi nhiều nhất chính là khái niệm "gần".
Thế nào là "gần"? Và biết thế nào mà giữ cho đừng quá "gần" để người ta nhìn mình quá sát? Và chẳng lẽ không nên để ai tới "gần" sao?
Những câu thơ như phóng đến tận cùng mọi điều phải nói
Mà xem ra chưa nói được gì
Đời xám nặng mây chì
Thơ lay phay mưa bấc
4
Sao lắm lúc muốn quăng cả hồn lẫn bút
Cái cây bút nhẹ tênh mà vương nợ chi mà
Nhưng cứ mãi vậy thôi, mãi còng lưng cõng bút
Từng bước nhọc nhằn rút ngắn dặm trời xa.
Đà Lạt 1999
5
Kinh viện nghìn chương nhạt thếch giữa biển đời
Thơ một chữ thật lòng sóng dồi động biển.
Đà lạt 18.05.2009
BI KỊCH HÓT
Tưởng bay ngàn dặm thơ
Hóa vòng vo nhảy nhót
Giữa cái lồng rất to
Tự đan bằng tiếng hót.
Đà lạt 1997
QUYỀN LỰC THƠ
Thơ cũng là một quyền lực, tôi tin thế.
Hãy cứ xem, dưới các chế độ mà nhân dân bị áp bức, bị chà
đạp thì bọn thống trị rất sợ những tiếng thơ chân thực nói tiếng nói của người
bị áp bức, bị chà đạp, và chúng tìm mọi cách để dập tắt những tiếng thơ
ấy.Nhưng không bao giờ, mãi mãi không bao giờ chúng dập nổi.Đấy là một bằng
chứng cho thấy thơ cũng là một quyền lực, nếu không thì việc gì bọn thống trị
phải sợ ?
THƠ VÀ NHÀ TIỂU THUYẾT
Tôi tin rằng trong một nhà tiểu thuyết lớn, bao giờ và trước
hết cũng là một hồn thơ lớn.Đốt-xtôi-ép-xki là một hồn thơ lớn, dù ông không
viết một câu nào theo những tiêu chí thời ông gọi là thơ.Sở dĩ tôi tin thế vì
cảm thấy ông nhìn thấu, bằng trực giác thơ chứ không phải bằng con mắt quan sát
lạnh lùng, tới tận đáy thẳm chập chờn tranh chấp thiện ác của lòng dạ con
người; từng trang viết của ông luôn run rẩy mãnh liệt một xúc cảm thơ trước nỗi
thống khổ và niềm khát vọng da diết bất tận của con người thanh tẩy tâm hồn
mình để vươn tới cái Đẹp.
Đà Lạt 29.6.2008
BMQ
(Nguồn: trannhuong.com)
Vài hình ảnh về Hội nghị quốc tế giới thiệu văn học Việt Nam
Đi dự khai mạc Hội nghị, định viết một bài hoành tráng cho bõ công đi, nhưng về nhà mệt quá, thôi thì post lên ít ảnh để bà con xem, chia sẻ không khí tưng bừng, tràn ngập tình đoàn kết hữu nghị " bốn phương trời ta về đây chung vui". Quả thật là hội nghị rất vui, rất ấn tượng, hy vọng sẽ đạt kết quả như mong muốn!
Ngày đầu năm mà chạm vào đâu cũng buồn. Vu vơ
lướt web, chợt gặp chùm thơ này. Và lặng đi...
Ai đó không tin rằng thơ có thể thanh lọc
tâm hồn người đọc, tiếp thêm năng lượng cho họ, giúp họ vượt qua sự yếu hèn, biết
yêu thương nhiều hơn. Tôi thì tôi tin. Bằng những gì sớm nay tôi đã và đang
trải qua, khi đọc những vần thơ này. Chúng được sinh ra từ một nhà thơ "nhỏ
nhoi trên chiếc xe lăn, tù túng ở chốn quê, quẩn quanh góc đời hẹp"( chữ dùng
của Chu Văn Sơn), người đã chắt chiu từng phút giây, từng hơi thở, từng nỗi
buồn, từng niềm vui của mình để SỐNG CHO RA SỐNG.
Cảm ơn anh rất nhiều, nhà thơ Đỗ Trọng Khơi!
ĐỖ TRỌNG KHƠI
Bây giờ trời cuối một thu
Tôi cộng tôi để bằng tôi
Để chia men rượu tiếp lời líu lo
Rằng trời chưa hết ấu thơ
Rằng tôi chốc đã già nua mất rồi
Bao năm nước chảy bèo trôi
Một xa một khuất tận nơi ngọn nguồn
Một vui đổi mấy mươi buồn
Thành người trả nghĩa giá gương cho đời
Một mai tôi khuất tôi rồi
Ai thay tôi để làm người giống tôi
Trăm buồn chưa đổi một vui
Trăm vui đổi lấy cái cười ngu ngơ
Bây giờ trời cuối một thu
Gió như ngàn lưỡi gươm mờ trong sương
Minh họa của Đỗ Trung Quân cho chùm thơ của Đỗ Trọng Khơi trên báo Tuổi Trẻ
Gặp lại một bài thơ viết đã lâu về mùa xuân, post lên để mọi người đọc chơi. Lâu không viết kiểu thơ truyền thống, có vần có điệu thế này (bây giờ vần điệu tự nhiên đi đâu hết cả? ), giờ đọc lại thấy... cũ kỹ thế nào! (Hay là bây giờ mình... trẻ ra nhỉ?)
Là người Thái Nguyên, nhưng những gì tôi
biết về Thượng tướng Chu Văn Tấn thật ít ỏi. Mấy mươi năm qua, những thông tin
về cuộc đời và sự nghiệp của vị thủ lĩnh Cứu quốc quân 2, người Bí thư Khu ủy
Việt Bắc năm xưa dường như chìm nổi trong màn sương hư hư thực thực. Vì thế,
đọc được bài viết này trên bee.net, rồi đọc tiểu thuyết mới tinh rất haycủa nhà văn Cao Duy Sơn - Chòm ba nhà - tôi post lại bài viết này để lưu giữ tư liệu về ông,
một nhân vật đặc biệt của lịch sử quân sự Việt Nam thế kỷ 20.
Tướng Chu
Văn Tấn -
Bộ trưởng Quốc phòng đầu tiên
TRẦN KIẾN QUỐC
Trong kí ức nhiều người chỉ biết ông Phan
Anh là Bộ trưởng Quốc phòng đầu tiên rồi sau là ông Võ Nguyên Giáp. Nhưng thật
ra, vị Bộ trưởng Quốc phòng đầu tiên là một nhân vật đặc biệt khác...
Từ trái qua:
Ông Chu Văn Tấn, Bác Hồ, ông Võ Nguyên Giáp tại Đại hội Đảng 2, tháng 2/1951, ở
Chiêm Hoá, Tuyên Quang. Ảnh tư liệu gia đình
Tác giả Trần Vân Hạc gửi tới bog của tôi bài viết này, đề nghị tôi post lên để cộng đồng mạng cùng chia sẻ. Xin trân trọng giới thiệu với mọi người, và cảm ơn tấm lòng của tác giả.
Một ngôi chùa cổ rất cần những tấm lòng
TRẦN VÂN HẠC
Chiều ngày 10.12.2009, tôi cùng nhà văn Mai Thục, nguyên Tổng biên tập báo Phụ nữ Thủ Đô cùng một số phật tử có duyên may được chiêm bái một ngôi chùa cổ, đó là chùa Quan Âm ở thôn Xuân Canh, xã Xuân Canh, huyện Đông Anh, Thành Phố Hà Nội, ngôi chùa đã được công nhận là “Di tích lịch sử kiến trúc nghệ thuật” cấp Quốc Gia từ năm 2002. Được vinh hạnh tiếp chuyện thầy trụ trì Thích Minh Đăng, chứng kiến sự đối lập giữa sự xuống cấp của ngôi chùa trước sức tàn phá của đạn bom của các cuộc chiến tranh cùng thời gian và những việc làm vô cùng tốt đẹp của nhà chùa trong điều kiện vô cùng khó khăn với nhân dân trong vùng, đặc biệt với thế hệ trẻ, trong lòng chúng tôi không dấu được sự cảm phục và chợt ngộ ra nhiều điều về đức Từ - Bi - Hỷ - Xả cùng những điều tưởng chừng như trìu tượng của Chân - Thiện - Mỹ.
Bài viết cho báo nhà, post lên để mọi người đọc chơi.
Thành phố Thái Nguyên là đô thị xanh - sạch - đẹp?
Vừa qua, sự kiện Hà Nội được Hiệp hội các đô thị Việt Nam bầu là một trong mười đô thị xanh sạch đẹp, được tuyên dương trong lễ kỷ niệm Ngày đô thị Việt Nam 8/11 đã thu hút sự chú ý của dư luận và gây ra những phản ứng khác nhau trên một số phương tiện truyền thông. Có lẽ vì thế mà hình như ít người quan tâm đến việc thành phố Thái Nguyên cũng nằm trong danh sách ấy, cùng với các đô thị khác là Bắc Ninh, Buôn Ma Thuột, Đà Lạt, Hòa Bình, Huế, Sơn La, Vinh, Việt Trì.
Nhân sự kiện này, thử lướt web với từ khoá “Thái Nguyên được bầu là đô thị sạch đẹp”, chúng ta dễ dàng bắt gặp các ý kiến bình luận, trong đó hầu hết thể hiện thái độ không đồng tình. Xin điểm qua: Trên dantri.com, bạn đọc phuongduc viết: “Tôi chẳng hiểu các tiêu chí đánh giá như thế nào nhưng thấy kết quả chọn Hà Nội và Thái Nguyên vào danh sách này thì thật là quá lạ. Ở hai thành phố này lúc nào cũng buị mù mịt, không khí như đặc quánh lại”. Ở diễn đàn http://vozforums.com, nick SLR viết: “Thái Nguyên nhà mình mà được xếp vào diện sạch á! Shock nặng!”, còn nick Baby | DieHard thì nêu ý kiến: “Mình mới đi Thái Nguyên hôm thứ bảy, chủ nhật về, công nhận là bụi bẩn kinh khủng khiếp”.Ở trang http://www.skyscrapercity.com, nick hanoiprince: “Không biết người ta lấy tiêu chí gì để xét chọn nhỉ?… Thái Nguyên??? sạch?? tức cười: đây là đô thị bụi nhất Việt Nam và có tỷ lệ kim tiêm trên đầu người vào loại cao nhất nước”; còn nick emtraibinladen: “tức cười quá, sao lại Thái Nguyên chứ, bé, bụi, bẩn, là thành phố bẩn nhất ở VN mà tôi biết”…
Hẳn là đọc những dòng trên, những ai yêu quý và tự hào về thành phố Thái Nguyên sẽ không khỏi chạnh buồn.
Theo Hiệp hội đô thị Việt Nam, đô thị sạch phải đáp ứng 12 tiêu chí như: có nhiều sáng kiến làm sạch đô thị, đường phố được quét dọn sạch sẽ, toàn dân không vứt rác ra đường, tỷ lệ thu gom rác thải đạt 80% khối lượng, tỷ lệ đường nội thành được bê tông hóa đạt 75%, tỷ lệ doanh nghiệp có xử lý nước thải đạt từ 50% trở lên...
Điều không thể không khẳng định là những năm vừa qua bộ mặt đô thị thành phố Thái Nguyên đã có nhiều thay đổi. Với các cố gắng lớn của Đảng bộ, chính quyền, các ngành các cấp và toàn dân, thành phố đã sạch và đẹp hơn trước rất nhiều. Nếu căn cứ vào các tiêu chí trên, thì việc bầu chọn thành phố Thái Nguyên không phải là không có cơ sở. Tuy nhiên, trên thực tế, cũng phải thừa nhận rằng, ý thức xây dựng đô thị của một số người dân ở thành phố Thái Nguyên còn có nhiều hạn chế. Tình trạng người dân vứt rác, phế thải xây dựng ra nơi công cộng, tình trạng lấn chiếm lòng lề đường, bán hàng rong còn phổ biến ở hầu hết các tuyến phố. Và có những tiêu chí không nằm trong 12 tiêu chí trên nhưng lại rất quan trọng, như vấn đề thoát nước, ô nhiễm không khí, ô nhiễm nước, an toàn giao thông… thật sự đang là những vấn đề không nhỏ, không thể xem thường đối với đời sống của người dân đô thị nói chung, ở một thành phố công nghiệp như Thái Nguyên nói riêng.
Gần đây, sau phản ứng của dư luận, TS Nguyễn Ninh Thực - Phó Tổng thư ký Hiệp hội Các đô thị Việt Nam, đã trả lời báo chí: “Hiệp hội thừa nhận đây chỉ là chọn “đô thị sạch nhất trong những “anh” bẩn” để động viên và tạo phong trào thi đua, chứ không thể so sánh với các thành phố sạch trên thế giới… Và bởi các đô thị Việt Nam còn bẩn thì Hiệp hội mới phát động phong trào sạch. Phát động phòng trào sạch là mở đầu cho cả một quá trình tiếp tục về sau này. Danh hiệu đô thị sạch năm 2009 là để động viên các đô thị cần phải cố gắng nhiều hơn nữa” (http://www.laodong.com.vn). Thật may là người Thái Nguyên không quá hân hoan vì kết quả bình chọn do một số ít người thực hiện. Việc có mặt trong 10 đô thị xanh - sạch - đẹp năm 2009 chỉ mang tính khích lệ phong trào, nhưng hy vọng sẽ đem lại những hiệu ứng tích cực trong việc nâng cao ý thức người dân và trách nhiệm của các nhà quản lý, từ đó sẽ có được những chủ trương và hành động thiết thực để xây dựng thành phố Thái Nguyên thực sự xanh - sạch - đẹp, xứng đáng được tôn vinh trong mọi cuộc bầu chọn./
Hôm nay 29/11,
ngày truyền thống của Công ty Gang thép Thái Nguyên. Tôi viết bài này cho báo Văn
nghệ Thái Nguyên, ban đầu chỉ là để "trả hàng" theo hợp đồng tuyên truyền của Công
đoàn Công ty, một bài "viết thế nào thì tuỳ tác giả" . Nhưng khi bắt tay vào làm
tư liệu thì tôi thật sự có cảm xúc. Niềm trân trọng những người thợ gang thép và
những năm tháng hào hùng của họ, của Khu công nghiệp gang thép Thái Nguyên đã
giúp tôi hoàn thành bài viết này.Xin post lên làm quà tặng nhà văn Nguyễn Đức
Thiện, chị Minh Hương và các anh chị đã từng công tác ở Khu công nghiệp Gang thép
TN.
TINH THẦN
THÉP VÀ TẦM VÓC VĂN HÓA
Cưa thép - Ảnh: NSNA Vũ Kim Khoa
Lật
giở những trang sử của Công ty Gang thép Thái Nguyên, soi vào các khẩu hiệu
hành động của thời oanh liệt nhất, mới hay khẩu hiệu không chỉ là lời nói.
Chúng chính là TINH THẦN THÉP, thể hiện TẦM VÓC VĂN HÓA của những người thợ
gang thép Thái Nguyên, góp phần quan trọng làm nên một văn hóa Thái Nguyên thế
kỷ hai mươi.
Có nhiều lối
để con người trở về với lịch sử, đôi khi chỉ qua một hiện vật, một nhân chứng,
một tư liệu,... tưởng chừng đã khuất lấp cùng bụi thời gian. Và như thế, chỉ từ
một duyên cớ nhỏ nhoi, lịch sử sẽ mở lối cho chúng ta về, ký ức sẽ sống động
như đang hiển hiện. Đó là cảm nghĩ của tôi khi đọc cuốn sách Công ty cổ phần gang thép Thái Nguyên - 50
năm xây dựng và phát triển do Ban Thường vụ Đảng ủy Công ty tổ chức biên
soạn nhân dịp kỷ niệm 50 năm thành lập Đảng bộ, Công đoàn, Đoàn thanh niên Công
ty. Vì qua mấy trăm trang sách, tôi chợt nhận ra một con đường có thể đưa về
với lịch sử nửa thế kỷ xây dựng và phát triển của Công ty Gang thép Thái Nguyên
- đó là con đường đi từ các khẩu hiệu hành động.
Phép quy nạp cho rắn (Viết trong ngày linh cảm không có bất cứ con rắn nào)
Nguyễn Bình Phương
Bằng một cách cực kỳ bí ẩn và tự tin, con rắn phổ hình ảnh của nó vào thế giới, cả siêu hình lẫn hữu hình. Sự xâm nhập này không phải mang tính cưỡng chế, mà cao hơn, là một phép mê hoặc đầy uy quyền. Lịch sử đi theo hành trình của những con rắn. Tràn ngập trong đời sống của chúng ta là những con rắn. Gió, sông, dải Ngân hà, khói, những sợi dây dài vô tận và những con đường hoảng loạn túa ra mọi hướng khi nhìn từ trên cao xuống. Thế giới là thế giới của rắn, những con rắn sống động thông minh, hung hãn và bất tử. (Xem tiếp)